Bài viết tập có tác dụng văn số 3 - ngữ văn lớp 6 đề 6: đề cập về giáo viên (cô giáo) của em (người lo lắng, thân yêu và cổ vũ em học tập tập). Sau đây, camera365.com.vn nhờ cất hộ đến cho mình đọc những bài bác văn chủng loại hay nhất, mời chúng ta cùng tham khảo. Hi vọng, nó để giúp đỡ bạn hiểu bài nhanh rộng và đã có được những điểm số cao như ý muốn đợi.


*

Bài mẫu 1:Kể về giáo viên (cô giáo) của em - thầy giáo Hiền

Bài làm

Trong những năm tháng đi học có rất nhiều thầy cô đã khuyên bảo em thế nhưng người nhưng em nhớ tuyệt nhất đó đó là cô Hiền. Một người mẹ hiền trang bị hai của chúng em.

Bạn đang xem: 10 bài văn về thầy cô hay và ý nghĩa nhất

Cô Hiền dạy em từ khi em bắt đâù vào lớp 1. Trong cái tuyệt hảo ngây thơ non trẻ hồi kia thì cô là một trong người có mái tóc dài, black nhánh. Làn da cô siêu trắng, đôi mắt rất thánh thiện và giọng nói vô thuộc dịu dàng. Cô là một trong người khôn xiết xinh đẹp.

Nhà cô thánh thiện ở gần đơn vị ngoại em vì thế mỗi lần bao gồm dịp qua ngoại chơi em phần đa chạy sang nhà cô nghịch với đàn bà út của cô. Em nhỏ bé mới 3 tuổi cực kì đáng yêu.

Cô hiền viết chữ siêu đẹp, đường nét chữ của cô mềm mịn và mượt mà đẹp như chữ in trong cuốn sách tiếng việt của em vậy. Hồi đó em còn sẽ tập viết, chiều nào thì cũng vậy cô cũng di động cầm tay em nắn nót từng nét chữ một. Cô vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng chưa khi nào cô quát tháo mắng tốt phạt một bạn nào cả. Vật gì cô cũng các chỉ bảo rất cặn kẽ cùng nhiệt tình.

Cô dạy em cho tới khi em học không còn lớp 3. Cô là người bà bầu vô cùng cảm xúc và quan tâm các con. Cô luôn nói với chúng em rằng “Với cô các con đều giống hệt như con ruột vậy. Cô không muốn phạt hay trách mắng các bạn nào hết”. Chẳng chính vì vậy mà tất cả các bạn trong lớp đều yêu quý cô.

Em còn nhớ năm lớp 3 gồm một chúng ta nam ngơi nghỉ trường quanh đó chuyển về. Chúng ta ấy tên là Nam, vĩ đại và cực kì nghịch ngợm. Chưa bao giờ chú ý nghe giảng, bài kiểm tra thời gian nào điểm cũng thấp duy nhất lớp đã nạm trong lớp còn hay thủ thỉ riêng. Làm không ít thầy cô phiền lòng. Mặc dù thế chưa lúc nào em thấy cô nhân hậu phạt chúng ta hay mắng các bạn cả. Cô chuẩn bị xếp cho mình ngồi thuộc một bạn làm việc khá của lớp, hằng ngày sau giờ tung lớp cô đều kiên trì ở lại nhằm chỉ chúng ta học, khuyên nhủ răn cùng dạy dỗ chúng ta những điều hay. Vậy là chỉ với sau 1 tháng thành tích học của chúng ta Nam đã nâng cấp đáng kể. Từ tín đồ học kém tuyệt nhất lớp bạn đã vươn lên thành một người dân có học lực khá, không còn mải mê thủ thỉ trong tiếng nữa mà rất ngoan ngoãn chép bài. Những thầy thầy giáo cũng như chúng ta rất mừng vị điều đó.

Đến năm em lớp 4 thì cô hiền khô chuyển mang lại một trường khác dạy học. Ngày chia ly cô ôm bọn chúng em vào lòng và dặn dò những con phải chịu khó học hành trở thành nhỏ ngoan trò tốt của gia đình và thầy cô. Em vẫn nhớ như in loại ôm thật chặt với lời dặn dò của cô.

Tuy 3 năm đang trôi qua, tiếng em cũng đã trở thành một cô học viên trung học cơ sở mặc dù vậy những kỉ niệm về cô sẽ không bao giờ phai nhạt đi. Cô đó là người bà mẹ hiền đáng tôn trọng của bọn chúng em.

Bài mẫu mã 2:Kể về thầy giáo (cô giáo) của em - cô giáo Phong

Bài làm


Năm lớp 5 tôi được như ý hoc thầy Phong. Cho tới giờ công ty chúng tôi vẫn còn nhớ mãi rất nhiều kỉ niệm về thầy.

Dáng tín đồ thầy cao to, yêu cầu đến hơn mét bảy, ngay gần mét tám. Trung bình tuổi thầy nhưng mà cao bởi vậy thật hi hữu có. Tóc thầy đã điểm hoa râm, xoăn tít khôn cùng lạ. Mắt thầy to, sáng. Ánh quan sát sắc rét và khôn cùng nghiêm. Dẫu vậy khi cười cợt trông thầy thật hiền đức từ.


Thầy Phong dạy dỗ hay tốt nhất là môn Toán. Thông thường lúc giảng bài bác thầy siêu say sưa. Giọng nói lừ đừ nhưng nhịp tay cứ thoăn thoắt ghi những phương pháp lên bảng. Thầy không ưa thích ngồi bên trên bàn giáo viên lâu. Thầy thường hay đi lại quanh lớp nhìn cửa hàng chúng tôi loay hoay tính toán. Và đặc biệt, thầy hết sức vui khi cửa hàng chúng tôi tìm ra những cách giải mới, hay với khác biện pháp giải của thầy.

Đầu năm học, khi new học thầy, vào lớp đứa nào cũng sợ thầy một phép. Thầy cứ vào là lớp yên ổn phăng phắc, không dám ho he một tiếng. điện thoại tư vấn dạ bảo vâng. Vì chưng trông thầy nghiêm nghị quá. Mái đầu xoăn chải gọn ra sau, loại áo sơ mi trắng ngắn tay và mẫu quần âu luôn được là phẳng nếp. Thầy hiếm khi nói đùa. Đang giảng bài xích mà phạt hiện anh chàng nào hí hoáy thao tác làm việc riêng tuyệt cười nghịch là thầy tạm dừng ngay. Bằng ánh nhìn nghiêm nghị, thầy nhìn thẳng vào bạn đó. Thời gian ấy, cánh mày râu ta chỉ có nước hổ hang mà tự động đứng lên xin lỗi thầy. Xong, thầy không nói gì, lại liên tục giảng bài bác say sưa như chưa xuất hiện chuyện gì xảy ra. Bởi vì thầy nghiêm nghị nạm nên shop chúng tôi ít lúc dám nói chuyện với thầy bên phía ngoài giờ học.

Mãi cho 20/11, kỉ niệm ngày Hiến chương những nhà giáo Việt Nam, lũ chúng tôi mới tò mò hết con tín đồ của thầy. Thầy là một trong những con người rất tình cảm. Thầy rớt nước đôi mắt khi nhận từ công ty chúng tôi những bài hát cùng lời chúc chân thành. Đáp lại công ty chúng tôi được hưởng thụ giọng ca trầm ấm hay hơn hết Trọng Tấn của thầy. Chưa khi nào chúng tôi thấy thầy cười tươi với nói không ít đến vậy. Thầy kể cho chúng tôi nghe hồi còn trẻ, thầy và các bạn học trong lớp tre nứa, vừa học vừa nghe giờ báo động. Phần đa lúc trời mưa, lớp dột, cả thầy cùng trò ngồi dúm lại một góc nhưng mà vẫn ướt. Hồi ấy khổ cơ mà mà vui lắm. Người nào cũng chăm học và ngoan ngoãn.

Khi đã gần cận với thầy hơn, công ty chúng tôi phát hiện nay ra các điều new từ thầy. Thầy là 1 trong những nhà giáo rất tâm huyết với nghề. Thầy thường quăng quật hàng giờ đồng hồ đồng hồ, thậm chí còn cả giờ chiều thứ bảy công ty nhật để kèm thêm vào cho những chúng ta kém mà lại không rước tiền. Thầy khôn cùng kiên nhẫn. Thầy giảng thật chậm, thật kĩ. Khi chúng tôi đã hiểu thầy mới chuyển sang bài bác khác.

Năm học tập cuối cung cấp của tôi trôi qua siêu nhanh. Ngày shop chúng tôi ra trường cũng là ngày thầy về hưu. Thầy bi ai lắm khi đề xuất xa chúng tôi, xa lớp học tập trò sau cuối của thầy, xa nghề dạy dỗ học. Cho đến giờ tôi còn lưu giữ mãi bài bác thơ thầy đọc trong sự kiện chia tay:

"Hãy quan sát đi em - tuyến phố phía trước

Còn cực kỳ dài, cũng thật những chông gai.

Thầy cô sẽ không dắt em đi suốt tuyến đường dài

Chỉ muốn sao

Mỗi bước em đi trên chặng đường mới.

Em vững vàng vàng, vấp bửa - biết đứng dậy,

Chẳng lúc nào đánh mất niềm tin”.

Bài mẫu mã 3:Kể về giáo viên (cô giáo) của em - gia sư Kim Anh

Bài làm


“Ăn quả nhớ kẻ trồng câyCó danh tất cả vọng lưu giữ thầy khi xưa”

Đó chính là những câu thơ nói tới nghề giáo, nghề mà luôn được yêu thương quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy giáo viên của mình, nhưng fan để lại mang đến tôi những tuyệt vời sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của bọn chúng tôi.


Cô gồm mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm thơm. Đôi mắt cô lớn tròn, đen láy, khôn xiết cương nghị tuy nhiên cũng không thua kém phần nhẹ dàng. Khi chúng tôi đạt thành tựu cao trong học tập, cô luôn luôn nhìn cửa hàng chúng tôi với góc nhìn trìu mến. Còn mỗi khi shop chúng tôi mắc lỗi, hai con mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô dong dỏng dài, luôn viết ra phần đông mạch văn giàu cảm hứng để gửi tải bài học kinh nghiệm đến với bọn chúng tôi. Cô còn giúp công ty chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng các giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì vơi dàng, nóng áp, thời gian lại dí dỏm, vui tươi khiến cho cho shop chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính biện pháp cô hiền khô lành, bao gồm trực, cô luôn nghiêm túc với các bước của mình. Mặt hàng ngày, cô rất thú vị vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào huyết học, cô cũng khá nghiêm khắc. Cùng với cô dạy dỗ học không chỉ là là một nghề, cơ mà còn là 1 trong niềm đam mê. Cô luôn sẵn sàng rất kỹ cho bài xích giảng của mình, đôi lúc cô còn sử dụng cả đông đảo đoạn đoạn phim ngắn về bài bác học, giúp shop chúng tôi có thể tiếp thu bài bác nhanh nhất. Dù cô đã là 1 trong giáo viên nhưng lại cô vẫn học, kia là sở thích của cô. Cô luôn thức mang đến ba, tư giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại liên tục học bài. “Học như một con đò ngược chiếc vậy, những con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng bọn chúng tôi.

Bài chủng loại 4:Kể về giáo viên (cô giáo) của em - cô giáo Quang

Bài làm

Đã qua ngay sát sáu năm cắp sách đến trường, tôi tuyệt vời với rất nhiều thầy cô giáo. Thầy cô luôn luôn để lại trong tôi đông đảo hình ảnh đẹp với mãi không phai mờ. Nhưng đặc biệt nhất với tôi cùng cũng là bạn tôi quí độc nhất vô nhị - thầy Quang dạy tôi hồi lớp 5.

Xem thêm: Bảng Chữ Latinh - Bảng Chữ Cái Hy Lạp Và Cách Đọc Chuẩn Nhất

Tôi thấy rất ít người lựa chọn nghề có tác dụng thầy giáo. Vắt mà cô giáo tôi lại vô cùng say mê với sự nghiệp trồng bạn này. Thầy trọng tâm sự với bọn chúng tôi, thầy mong muốn làm thầy giáo từ khi tham gia học cấp 2. Các lần ngồi nghe giáo viên giảng bài bác thích lắm. Trông thầy đứng trên bục giảng chững chạc, từ tin cùng được học trò yêu mến, thầy vẫn nuôi ước mơ tự đó. Về nhà, thầy bắt tụi em nhỏ ngồi sắp tới hàng ngay lập tức ngắn và thầy giả làm thầy giáo. Quái dị thay, bầy trẻ lại ngồi nghe đến say mê. Lần chần chúng hiểu mấy phần “thầy” giảng nhưng lại đứa nào khía cạnh mũi cũng ngơ ngẩn, say sưa. Gồm khi “thầy” nói dứt rồi mà bọn chúng vẫn ngồi bựa thần, thời gian đó đề xuất gọi phệ chúng new như sực tỉnh. Đó là cồn lực trước tiên giúp cho ước mơ của thầy thành hiện thực.

Con đường đến với nghề của thầy cũng lắm gian nan. Chính vì vậy mà hiện giờ thầy dành riêng cho nghề một tình yêu thiệt mãnh liệt. Là nam nhi cả trong gia đình có truyền thống làm bác sĩ, thầy được cha mẹ định hướng cho thi vào trường đh Y. Ngay từ nhỏ, gia đình thầy đã mong muốn như thế: Thầy vốn học xuất sắc lại thông minh, nhanh nhẹn nên anh chị em đặt niềm hy vọng rất lớn. Tuy vậy năm lớp 12, bất ngờ thầy thông báo với gia đình sẽ thi vào Trường cao đẳng Sư phạm, Khoa tiểu học. Đó là một cú sốc cùng với gia đình, duy nhất là người cha của thầy. Gia đình kịch liệt phản nghịch đối quyết định của thầy, thỉnh thoảng làm thầy rất âu sầu nhưng chưa tồn tại lúc nào thấy dao động. Thấy vững rubi với quỵết tâm của chính bản thân mình và kiên cường thuyết phục đông đảo người.

Ngày đi thi cũng là ngày thầy bi thảm nhất. Ko một lời chúc, không một sự cồn viên, thầy đi thi chỉ có một mình. Quan sát chúng ban có người thân châm sóc, thây cũng thấy tủi thân. Tuy vậy lúc đó thầy nghĩ bản thân càng buộc phải cứng rắn và to gan mẽ. Rồi lúc đỗ thủ khoa, thú vui của thầy cũng ko được trọn vẹn. Gia đình thông báo sẽ không còn trợ cấp cho cho thầy ăn học trong bố năm. Thế là 1 trong những mình thầy lại cần chống đỡ, xoay sở cùng với biết bao khó khăn khăn trong những năm học tập Cao đẳng. Vừa đi làm việc thêm vừa đi học, thầy bỏ mặc khó khăn để dành được ước mơ của bản thân và để chứng minh cho mái ấm gia đình sự gạn lọc của thầy không sai.

... Nhìn thầy giáo con trẻ của công ty chúng tôi lạc quan, vui nhộn đứng trên bục giảng không nhiều ai rất có thể nghĩ rằng tuyến đường thầy đã đi thật lâu năm khi buộc phải vượt sang một mình. Nhưng giờ đâỵ thầy là một trong người thầy cực kỳ thành công. Không chỉ là là cô giáo dạy giỏi mà thầy còn được tất cả học trò cửa hàng chúng tôi yêu quí. Công ty chúng tôi yêu quí thầy do con fan thầy tốt bụng. Mặc dù còn trẻ tuy vậy trong mắt cửa hàng chúng tôi thầy siêu chững chạc, vững vàng. Thầy chặt chẽ trong giờ học nhưng kế bên giờ thầy như một fan khác, ngay gần gũi, thân mật và gần gũi và hài hước. Thỉnh thoảng, thầy soccer với chúng ta nam, quan sát lúc kia thầy như trẻ con thơ vậy. Đặc biệt, với vẻ bên ngoài đẹp trai, cao lớn và hát hay nên mỗi một khi đứng trên sân khấụ biểu diễn chúng tôi cảm giác đó không thể là thây nữa mà là 1 trong những nam ca sĩ gồm tiếng đang phiêu du cùng cảm tình của mình. Ấn tượng nhất là niềm vui của thầy. Thầy mỉm cười thật rạng rỡ, quan sát thầy cười tín đồ đang cực khổ cũng thấy vui lây.

Có một đợt thầy ốm. Ko thấy thầy đi học cả lớp bừa bãi hẳn lên. Cuối tiếng học shop chúng tôi đến nhà tìm thầy. Thấy công ty chúng tôi đến, thầy xúc hễ lắm. Thầy bắt tay từng đứa một, rồi giữ lại ở lại ăn uống cơm. Bữa cơm mẹ thầy nấu bếp hôm kia thật ngon và nóng cúng. Thầy trò vừa ăn uống vừa thì thầm rôm rả. Trong khi cũng nhờ này mà gia đình hiểu hơn ra quyết định của thầy.Bây giờ đồng hồ thật khó khăn để kiếm tìm thấy một người đàn ông Hà thành như thế nào như thầy - thầy giáo dạy Tiểu học tập của chúng tôi. Với học trò, thầy vừa là giáo viên nhưng không những thế - thầy còn là một trong những người các bạn lớn.

Bài mẫu 5:Kể về thầy giáo (cô giáo) của em - cô giáo Đang

Bài làm

Tôi sắp đến 12 tuổi cũng chính là từng ấy thời hạn sống vào thương yêu, quan tâm, lo lắng của phụ thân mẹ, ông bà cùng thầy cô. Tôi rất biết ơn về điều đó, quan trọng biết ơn fan đã vực dậy tôi bởi cả sự yêu thương thương. Tín đồ ấy đó là cô Đang, giáo viên lớp bố khi tôi còn học tập trường làng sinh sống quê ngoại.

Nhà tôi tại một thị trấn to nhưng vì tía bận công tác, bà bầu phải chăm sóc em và buôn bán nên tôi được nhờ cất hộ về sống cùng bà vào một xóm nhỏ tuổi hẻo lánh. Tuy vậy đường xá nghỉ ngơi quê ngoại không rộng rãi, trán nhựa đẹp như ở thị xã nhưng lại không nhiều xe cộ cùng an toàn. đơn vị tôi bí quyết trường tè học chỉ ở mức 500m qua 3 ngôi nhà nên những khi đã thân quen trường tôi tự đi bộ đến cùng những bạn. Ngôi trường nhỏ bé của tôi chỉ vỏn vẹn 3 phòng học. Cửa hàng chúng tôi chia nhau nhị buổi sáng, chiều để học. Ngày thứ nhất bước vào lớp tôi thật sự kinh ngạc về căn phòng nhỏ dại bé, bàn ghế cũ kĩ và không có cả một cánh gió vào ngày rét nực. Những thằng bạn học thì đầu trần, chân đất, có đứa lấm lem quần áo đủ loại chẳng ra dáng vẻ một đứa học tập sinh. Tôi bắt đầu thất vọng, phần thêm ba người mẹ rất ít trở lại thăm tôi và cuộc sống buồn tẻ sống quê khiến cho tôi ngán nản. Tôi vẫn chẳng lưu giữ nổi hình ảnh cô giáo của bản thân nếu như ko ở lần tôi nghỉ học tập 10 ngày. Tôi cảm xúc không thể học tập cùng các bạn, tôi lưu giữ nhà, ghi nhớ ba bà mẹ và ân oán trách ba bà mẹ đã bao gồm em nhỏ nhắn không còn yêu quý tôi nữa. Tôi lo âu bị bỏ rơi nên muốn làm điều gì đấy cho người mẹ chú tâm. Tôi đưa ra quyết định không mang lại trường. Trong số những ngày ấy tôi vẫn đi học như mọi fan nhưng tôi lại trốn sang nhà của thằng Thanh, thằng bé nghịch ngợm với lười học, hai cửa hàng chúng tôi đi ra ruộng chơi đủ trò, tôi cảm thấy chơi thuộc nó vẫn vui rộng đi học. Ngày thứ 11, cô mang lại nhà search bà tôi mọi chuyện đổ vỡ òa. Bà tôi khóc tương đối nhiều vì đứa cháu hư. Tôi chỉ biết cúi gằm khía cạnh xuống chờ đợi hình phạt của bà và cô. Bà lau nước đôi mắt rồi nói : Bà không giận cháu, chỉ cần bà thấy tất cả lỗi cùng với ba bà mẹ đã không lo lắng cho cháu thật tốt”. Nói xong bà xoay sang cô : “Cảm ơn cô đã cho tôi hay, tôi già rồi chưa biết quản cháu thay nào mang lại phải, ý muốn cô giúp cho”.

Cô cách về phía tôi những bước chân nhẹ nhàng. Từ bây giờ tôi mới cảm nhận được sao cơ mà chân cô giống bà bầu đến kỳ lạ lùng. Cả giọng nói cũng thế, giọng nhỏ dại nhưng trầm với ấm: “ Em không ham mê ngôi trường và chúng ta sao?”. Tôi ngắc ngứ không thể trả lời. Tôi ngước đôi mắt lên nhìn cô. Đôi mắt cô thật đẹp, hai con mắt sâu và đen láy, tôi có thể thấy bóng mình trong đó. Tôi thật ngỡ ngàng vì trước tiếng tôi không nhận biết cô giáo của mình thật xinh và nhân hậu như nữ tiên trong truyện. Khuôn mặt cô tròn tròn, domain authority ngăm tuy thế rất sáng. Tóc cô dài nhưng khi nào cũng buộc cao lên để lộ vầng trán rộng. Khuôn miệng của cô ý khi cười cợt lại càng duyên dáng vì hai đồng tiền ở khóe miệng hằn sâu khiến nụ cười khôn cùng thu hút người nhìn. Cô nắm bàn tay bé nhỏ dại của tôi bảo: “ nhà nhỏ ở thị trấn đúng không? Cô ban đầu cũng sinh sống đấy, ban sơ khi về đây dạy cô cũng ngạc nhiên như con nhưng dần vẫn thấy thương nơi này sẽ không nỡ đi nhỏ ạ”. Tôi như bắt gặp được fan hiểu bản thân và rất có thể tâm sự được yêu cầu đã mở lòng. Hôm ấy, tôi nói đều gì trong thâm tâm mình nghĩ đến cô nghe cùng cô ngồi tôi lắng nghe rất chăm chỉ chú. Chẳng phát âm sao khi chat chit cùng cô tôi cảm giác mình được tin tưởng, được quan tâm. Trước khi ra về cô cùng với tôi đang giao ước tôi sẽ đến trường và chuyên cần hơn trong 10 ngày nữa. Còn nếu như không thể liên hiệp được với môi trường thiên nhiên nơi đây cô sẽ giúp đỡ tôi nói cùng với ba chị em chuyển tôi về thị trấn.

Thế là tôi lại đến trường như lời hứa, lần này tôi cố gắng hào nhập cùng các bạn. Dường như biết tôi chưa quen môi trường mới cần bạn nào thì cũng nhiệt tình giúp đỡ. Các bạn rủ tôi nghịch đùa, tất cả trái ổi, trái khế cũng mang đến tôi. Chảy trường cửa hàng chúng tôi rủ nhau đi câu cá, bắt cua đồng, mồi nhử chim…trò như thế nào tôi cũng thích thú vì ở thị trấn không có. Cô Đang dành riêng nhiếu thời hạn cho tôi, bên cạnh giờ dạy cô đến nhà tôi sẽ giúp tôi học, bài nào chưa biết cô khuyên bảo tận tình. Cô nhờ các bạn đến nhà tôi tiếp tục để học cùng tôi. Không tới ngày trang bị 10 tôi đã hết muốn về thị xã nữa vày đã mến chỗ này, mến những bạn, thích trường lớp và đặc trưng mến giáo viên Đang. Cô kề bên tâm sự với tôi, lý giải cho tôi nghe chưa phải vì ba người mẹ không thương mà lại gửi tôi về ngoại, cô cho tôi tìm tòi mình rất đặc biệt và được yêu thương thương. Nước ngoài tôi khôn cùng vui vì chưng tôi đang phấn chấn, chăm ngoan. Ba mẹ nghe tin cũng về viếng thăm tôi thường xuyên hơn với cả em nhỏ bé về nghịch cùng tôi.

Đã 3 năm trôi qua, bây giờ tôi là học viên lớp 6 đang lên thị xã học với ở cùng ba mẹ. Thế nhưng hình ảnh cô giáo Đang đang tận chổ chính giữa giúp tôi thừa qua thời điểm khó khăn vẫn mãi trong tâm địa tôi. Tôi thầm cảm ơn cô đang đem đa số điều xuất sắc đẹp đến mang đến tôi và hứa sẽ siêng ngoan hơn thế nữa không phụ lòng cô muốn mỏi.

Bài chủng loại 6:Kể về thầy giáo (cô giáo) của em - cô giáo Minh

Bài làm

Với mỗi học tập sinh, các bạn sẽ có một tấm gương thầy cô giáo mẫu mực, dễ thương và đáng yêu đáng kính của riêng rẽ mình. Với riêng biệt tôi, tôi sẽ không còn thể nào quên cô Minh, giáo viên chủ nhiệm lớp 6H của tớ bây giờ.

Cô Minh là giáo viên công ty nhiệm với cũng là gia sư dạy tiếng Anh của lớp tôi. Cô bao gồm dáng fan cao với gầy. Đôi đôi mắt cô cực kỳ sáng với đẹp. Dáng cô đi lúc nào thì cũng nhanh nhẹn và bao gồm phần vội vã. Cũng giống thôi bởi cô là một trong giáo viên dạy giỏi cùa trường buộc phải cô hay xuyên mắc với không ít việc.

Còn tôi lại là 1 trong những đứa học sinh nhút kém và thâu tóm bài khôn cùng chậm. độc nhất là cùng với môn giờ đồng hồ Anh thì tôi càngchậm gọi hơn nữa. Tuy thế, tôi cũng chẳng dám hỏi ai bao giờ. Ai mà thèm lưu ý đến một đứa học tập dốt như tôi chứ! Cô Minh cũng vậy thôi. Cô cũng trở nên chỉ thích mọi hạn học giỏi, thông minh.

Cứ thế, tôi tự xa lánh mình trong cái thế giới vỏ ốc của mình. Điểm đánh giá thấp dần, mang lại nửa đầu học tập kì một thì tôi là trong số những học sinh yếu tuyệt nhất lớp. Tôi chán nản vô thuộc và trở buộc phải ít nói, lì chơi với bạn bè cùng lớp. Có lẽ cũng chẳng bao gồm ai ao ước chơi cùng với tôi.

Một hôm, lúc tôi đang gật gù bi thiết ngủ thì gồm tiếng hỏi:

- Lát nữa dĩ nhiên cô bình chọn đấy, cậu học tập với tớ không?

Tôi nghêu ngán ngước lên thì thấy Bình - cậu lớp trưởng học tốt nhất lớp đang ngóng mình trả lời.

Phần do nể, phần vị lo kiểm tra thật tôi đành gật đầu. Thật ko ngờ, Bình lại giảng hay mang lại thế. Cậu ấy nói tới đâu tôi hiểu mang đến đấy.Sau buổi ấy, tôi liên tục được bạn ấy giúp sức rất tận tình...

Cứ như vậy, tôi học khá dần dần lên, tôi luôn luôn cảm ơn Bình đã giúp đỡ tôi không ít tới thế. Cho tới một ngày...

Hôm ấy, lúc tôi đang vui lòng cầm hài kiểm tra Tiếng Anh lấy điểm 8 thì tất cả tiếng gọi tôi lên phòng giáo viên gặp cô nhà nhiệm. Tôi lo ngại không biết có chuyện gì. Tôi đâu bao gồm mắc lỗi gì cơ mà cô cần chạm mặt tôi? nhưng lại thật lạ là thấy được tôi cô lại tươi cười. Bảo tôi ngồi xuống mặt cạnh, cô nhìn tôi với góc nhìn đùa vui:

- các bạn Bình tất cả hay đe em không?

Thấy tôi vẫn ngơ ngác. Cô lại hỏi:

- Em với Bình thuộc học cùng nhau vậy có gì không thích hỏi những thầy cô em cứ hỏi chúng ta ấy nhé!

Rồi giọng cô trầm xuống:

- Cô siêu tiếc là không có rất nhiều thời gian để theo ngay cạnh và hỗ trợ các em. Cô chỉ vắt được tình trạng lớp qua các bạn cán cỗ lớp. Bình sẽ hứa là sẽ giúp đỡ đỡ em vậyem yên trung khu và cố gắng nhé!

Bây tiếng thì tôi đã hiểu ra tất cả! Thì ra, cô đã họp cán bộ lớp, trông nom về thực trạng học tập của từng fan rồi phân công học sinh giúp sức lẫn nhau. Tôi đã có lần nghĩ cô là bạn lạnh lùng, chỉ thích đầy đủ học sinhgiỏi và chán ghét những đứa học kém như tôi.Thật không ngờ!...

Trở về lớp học, tôi thấy xúc động quá! Vậy là chưa lúc nào tôi đơn độc, còn tồn tại biết bao fan chăm lo, trợ giúp tôi học hành. Với tôi thầm biết ơntất cả các điểu giỏi đẹp cô giáo công ty nhiệm đã đem về cho tôi..