Trong lịch sử ngôn ngữ và lịch sử văn học Việt Nam. Hồ Xuân mùi hương là người thứ nhất sử dụng thơ mang ý nghĩa dục (sexual) của ngôn ngữ văn học tiến bộ nước ta. Nói theo một cách khác rằng ngôn ngữ văn học vn đã trải qua 1 cuộc biến đổi về bản chất và khả năng thể hiện đầy đủ, thâm thúy qua loại thơ của hồ Xuân Hương. Đây là 1 trong những dấu hiệu hiện đại trong lĩnh vực ngôn ngữ cùng văn học.

Bạn đang xem: Bình thơ hồ xuân hương

*

Hồ Xuân Hương áp dụng tài tình một lối ngôn từ đặc thù cho văn thơ; nói lên các yếu tố tư tưởng nhân gian đúc rút từ đa số tập tiệm thông thường, mô tả trắng trợn sự hiếu dục, hiếu dung nhan giữa hai mặt phẳng của tri giác.

Những trắc ẩn đó không người nào nói ra hoặc có chăng nữa cũng nữa úp nữa mở do những mong lệ khắc khe của đạo nho của đạo đức xã hội; vì vậy mà không dám”vi phạm” dù dưới vẻ ngoài nào của chữ nghiã. Hồ nước Xuân mùi hương huỵch toẹt hầu như tệ đoan xóm hội, những tiềm ẩn chôn vùitrong lòng sâu của trung khu hồn bởi những vần thơ tả chân, lột tả tột độ quan niệm nhân sinh. Thiếu phụ sĩ ko e lệ, ko ngượng ngùng, không sợ thị phi phê phán độ tuổi xuân thì của một thanh nữ đương thời. Con gái sĩ hồ Xuân mùi hương đã dân tộc hoá đa số đặc tính văn hoá chữ hán mà trước đó sử dụng dè dặt trong văn học tập chữ Nôm; nhờ điều hòa hai luồng bốn tưởng thay hữu nói bên trên bà đưa vào mọi vần thơ phản ảnh đích tiến hành trường của một xã hội nước ta thời bấy giờ.

Tác giả Hồ Xuân hương là sản phẩm đúc kết của trái đất ngoại quan lại và tác động ảnh hưởng tâm trí nội quan qua từng thời kỳ tốt qua từng khoảng đường lịch sử dân tộc mà từng thời là cồn lực cuốn hút sự đổi thay thái của ý tưởng phát minh và ngôn từ nhất là ngôn ngữ của văn học phần lớn uẩn khúc của thân phận, thân phận bị chà đạp, chống ép, bức tức cơ mà người thiếu phụ phải gánh chịu. Hồ nước Xuân Hương mang thơ nhằm riễu đời, nhằm miệt thị hầu như kẻ lộng quyền, nói lên đều thói hư tật xấu mà xã hội phong kiến sẽ dung tục đang bao che. Bốn tưởng bung xung của nàng sĩ phản hình ảnh đích thực của cuộc sống mà bà sẽ sống với thấy. Tuy nhiên; hồ nước Xuân Hương chưa hẳn là bạn quá khắc khe với ngữ điệu hay chủ quan của mình, lời thơ của hồ nước Xuân Hương phiêu và phát máu ra muôn màu muôn sắc đẹp về núm thái nhân tình.

Hồ Xuân hương thơm một danh sĩ lừng lẫy; rộng phân nữa(100 bài xích thơ) thơ văn của bà giữ lại gồm gồm 17 bài bác tứ tuyệt, 38 bài Đường luật, 1 bài xích lục bát biến thể*. Thiếu nữ sĩ để lại đến đời những bài xích thơ bất hủ được truyền tụng cho tới ngày nay. Nhưng gồm điều; lịch sử vẻ vang văn học chưa xác quyết ngày sinh, tử của hồ nước Xuân Hươngmặc dù vẫn kinh qua 1 thời gian lâu dài nghiên cứu, khám phá của các nhà biên khảo. Cô bé sĩ hồ nước Xuân Hương bạn xứ Nghệ, mái ấm gia đình bà thiên di ra Thăng Long cùng bà chào đời ở Khán Xuân, thị xã Vĩnh Thuận ngay gần Hồ Tây. Khu vực đây; sau đây bà thành lập và hoạt động Cổ Nguyệt Đường làm vị trí thù tạc văn nhân thi phú.

Cuối cùng; chẳng tìm thấy Hồ Xuân Hương thành lập vào năm nào và táng nơi đâu. Đời chỉ phụ thuộc vào văn thơ, tình thương hoặc gần như giai thoại truyền khẩu trong dân gian mà giả định(assume) tiểu truyện của bà; trong khi không để lại một triệu chứng tích tư liệu nào khác hơn.

Nhìn vào hình ảnh cuộc đời của hồ nước Xuân Hương, chúng ta không đòi hỏi một yêu ước nào khác hơn. Nhưng lại may thế những bài thơ của bà tạo nên hình ảnh trung thực của cẳng chân lý, hình hình ảnh trung thành với cuộc đời. Trước cuộc đời và vũ trụ, giờ thơ của hồ Xuân hương được trộn vào thời gian, được gieo vào cung bậc của thơ, được ngâm lên bằng âm nhạc chắt thanh lọc cô đọng và thấm sâu vào sâu dưới lòng đất trong một chổ chính giữa giới của tình yêu, của trái cảm, của xao xuyến, của bức rức, của “kinh kỳ” của hoạt động cơ thể khiến cho những đột phá nội tại. Cô gái sĩ họ Hồ là một trong nữ nhi “thông minh vốn sẵn tại trời” (ND) ở tuổi tám, mười phát ra từ khẩu khí một lời thơ ko phải bình thường và dể dầu như vậy. Trường đoản cú cuộc đời, từ bỏ vũ trụ nước ngoài giới vẫn ý thức một vũ trụ trọng tâm hồn; phụ thân chết sinh hoạt mười tuổi, rồi tới mẫu thân rồi lại nhiễu nhương. Phần nhiều dằn vặt nội tại chính là những buồn cuộc đời …

“Giơ tay với test trời cao thấpXoạc cẳng đo xem đất ngắn dài”

(Thơ nôm truyền tụng)

Tiềm ẩn cả một tâm hồn phản bội kháng, thách thức giữa vũ trụ quan cùng vũ trụ nội giới tầm nhìn của hồ nước Xuân mùi hương khác với tầm nhìn của tâm lý học, của triết học. Bởi vì Hồ Xuân Hương đang đứng giữa của công ty thể, của chổ chính giữa sinh lý của thời kỳ đưa kinh trước lúc ý thức sự đồ ngoại giới. Trên định hướng mang đặc thù có thực(reality) tuy vậy trong vai trò chủ thể Hồ Xuân hương chỉ biết về phần mình khi gồm sự đồ gia dụng ngoại giới hiện tại diện tạo nên mình trở cần hiện hữu, vì rằng; độ tuổi mười, mười lăm của hồ nước Xuân Hương là một trong những phản kháng nội tại, một yếu hèn tố trọng điểm sinh lý thường xẩy ra cho mọi tuổi dậy thì, một phản chống siêu hình”giơ tay với thử.. ”là cả một đòi hỏi vượt mức, hồ nước Xuân Hương hy vọng dấn thân, ko sợ, ko thị phi; “xoạc” với 1 ý thức trẻ con thơ mà đã cứng cáp ở nội giới, nội giới ấy là hình ảnh, thể hiện tự nhiên mang lại sự gắng là hình hình ảnh của sexy nóng bỏng của ngôn từ. Cũng nhờ kia soi rõ nội tâm Xuân hương thơm khi đụng chạm với vũ trụ ngoại giới “Trong sâu thẳm của mỗi từ ngữ, tôi tận mắt chứng kiến sự sinh tôi”

(A fond de chaque mot. J’assiste à ma naissane) Alain Bosquet. Sở dĩ dành được những ngôn từ, cho dù ẩn thể, nó cũng mang đến một ánh nhìn thoáng vụt tuy nhiên kinh hoàng thân hai hình thái sáng chế và ngữ điệu trong tư tưởng thơ của hồ nước Xuân Hương.

Hồ Xuân Hương phệ dần với thời gian nẩy sinh trong tim một tư tưởng yếm thế, nhiều khi hoài nghi cho chủ yếu mình, và; cũng không hẳn định nghiã toàn diện hai chữ tục lụy. Thể hiện thái độ ngập kết thúc ở tuổi tròn trăng của Mai (Hồ Xuân hương tự là Mai) lúc đến thăm đài Khán Xuân:

Êm ái chiều xuân tới Khán đàiLâng lâng chẳng bợn chút lòng aiBa hồi tuyển mộ chuông gầm sángMột vũng tang thương nước lộn trờiBể ái nghìn trùng khôn tát cạnNguồn ân muôn trượng dể khơi vơiNào nào rất lạc là đâu tá ?Cực lạc là trên đây chín rõ mười.

(Thăm Đài Khán Xuân)

Hồ Xuân hương tả cảnh quang như 1 sự không thể tinh được , nhưng hình ảnh ngạc nhiên là hình hình ảnh không xa lià đối tượng, thêm bó với đối tượng người tiêu dùng hiện hữu cùng trong hình ảnh thiên nhiên đó gắn thêm bó với đối tượng người dùng suy tưởng, thêm bó một ý nghĩ của lòng bản thân là đã tò mò được nội giới mình qua đối tượng. Dục tình của sự khám phá ấy đó là ngôn từ mà trong thơ của mình Hồ sẽ sử dụng khiến cho ta ý thứcsự tương ứng của ba yếu tố hoàn cảnh qua một ngôn từ: hình tượng ngôn từ, biểu tượng hình hình ảnh và hình tượng tâm lý. Không tồn tại một đối tượng người dùng vũ trụ khi ấy mà chỉ gồm cái quan sát từ vô hình ảnh mà ra, chính là tâm thức của bé người. Không tồn tại một đối tượng người dùng vũ trụ nhưng mà chỉ trang trải một trọng điểm trạng đơn lẻ giữa cảnh quan. Nội trọng điểm chao rượu cồn phát ra các ngôn từ:” êm ái, lâng lâng, nước lộn trời, dể khơi vơi …” bạn nữ sĩ hồ nước Xuân Hương lúc này thấy mình nhiều hơn nữa thấy ngoài hành tinh “Nào nào rất lạc là đâu tá?” tìm ra sự hoài nghi có nghĩa là thấy được trọng điểm trạng đùa vơi bởi một sự thức tĩnh thẳng của trọng điểm trạng nhiều hơn thế qua đối tượng.

Tâm trạng vụt trở thành hình hình ảnh và thể hiện ra ngôn từ. Trong nhân loại thơ, cõi phi ấy chiếm phần phần đặc biệt quan trọng trong sự mày mò của trung khu hồn, có thể nói rằng ý thức của nghệ sĩ bình dân khi trí tuệ sáng tạo ra một câu thơ là do chủ kiến về nước ngoài giới. Hồ Xuân Hương dìm sự đồ trong không khí mà chẳng sao thấy được đối tượng người tiêu dùng tình yêu thương mình ý muốn muốn; cho nên vì vậy mơ về (rêver à / a dreamy ) sự vật của vũ trụ là mơ về tâm lý thương ghi nhớ của tình yêu. Đó là những trạng thái đẩy hồ Xuân hương vào sự chọn lựa hôn nhân. Người vợ sĩ biết phận mình, gái kế bên hai mươi là gái lỡ thì đó là dòng nhìn sâu xa của bé người mong tương giao với vũ trụ hiện hữu, mọt tương giao đó tìm ra trong lòng mình đang ẩn kín từ nội giới, trong bài Già kén Kẹn Hom bà viết:

Bụng làm dạ chịu trách chi ai ?“Già lựa chọn Kẹn Hom” ví chẳng không đúng !Tiếc điã hồng ngâm mang đến chuột vọcThừa mâm bánh lọc để ngưu vầyMiệng khôn trôn dại dột đừng than phậnBụng ỏng sống lưng eo chớ trách trờiĐừng đứng núi này trách núi nọThì đâu cho nỗi đói ăn khoai !

Đó là những chặng đường của tình yêu bởi sự vật, bằng hiện tượng lạ vũ trụ ngoại giới; sự khiếu nại ta thán, lấy hiện tượng vũ trụ ngoại giới nhằm nói lên ngoài trái đất tình yêu vì vậy lời thơ nghe bình dị, chân thật nhưng đồng thời cũng lập được một ý nghĩ mang đến ngôn từ. Lời than vắn thở dài chính là nỗi trầm thống của thiếu nữ sĩ họ Hồ đang đứng thân hai lĩnh vực tuổi đời với tình yêu, cả hai máy đó đồ gia dụng lộn trong tư tưởng ngoài trái đất quan. Cảm tác bài xích thơ trên sau khoản thời gian Hồ Xuân hương bức thoát khỏi cuộc đầu đuôi bất- đắc- dĩ cùng với Tổng Cóc. Sau cái chết của Tổng Cóc; hồ Xuân hương thơm có một cái nhìn đối tượng khách quan, nhìn tiếp thu, quan sát tham dự. Đó là tất cả những gì Hồ Xuân Hương ý muốn gạt ra khỏi vũ trụ nội giới để cấu hình thiết lập một tầm nhìn bình dị, vô bốn với hình hình ảnh đẹp hơn, khao khát hơn. Đó là khát vọng của sự vật cùng khát vọng của bé người. Hồ nước Xuân hương mơ về một tín đồ tình tương lai, tương đắc, tương phùng rộng cuộc tình “cưỡng bức” cùng với Tổng Cóc. Qua bài bác thơ Khóc Tổng Cóc; hồ nước Xuân hương thơm nghiễm nhiên đứng bên trên dư luận, phi đạo đức, phi lễ nghiã một phản bội kháng công khai minh bạch đối với nước ngoài giới cơ mà bà đương sống:

Hởi con trai ôi! ới hởi đấng mày râu ôi !Thiếp bén duyên chàng tất cả thế thôiNòng nọc đứt đuôi từ phía trên nháNgàn xoàn khôn chuộc dấu bôi vôi.

Chính dòng nhìn đối tượng người dùng khách quan liêu cũng đã thay đổi vũ trụ nội quan tiền của hồ Xuân Hương mang tới một tầm nhìn sáng sủa hơn.

Đời của hồ Xuân Hương là một cuộc đời thách thức , đấu tranh bốn tưởng lúc tuổi mới lớn, rồi lấy chồng rồi làm việc giá, những vật lộn nước ngoài giới, khiến bấn loạntâm thần sẽ là yếu tố tâm lý nhưng hồ nước Xuân hương là một thiếu phụ nhạy cảm , dể rung hễ về bạn dạng năng sinh lý, cô gái sĩ rơi vào trong 1 trạng thái thụ động về tâm sinh lý nén đọng ( khổng lồ suppress ). Hồ nước Xuân Hương đã tìm kiếm cho bản thân đối tượng tình thương mà bao quanh bà trống ko là phù phiếm, cho với hồ Xuân Hương phần lớn thứ tạp nham, bà cảm xúc khổ, chính đau đớn đó mang lại cái trống ko vây đậy và nhận thấy trong hiện hữu không có được một hạnh phúc nào khác, thì đó là một trong hiện hữu trống không “L’être et le néant “ J. P Sartre; cho nên Hồ Xuân mùi hương phải chứng thực cụ thể vai trò của chính bản thân mình và đó là cái mà bà đang sống với “vivre avec” hiện hữu; qua bài xích thơ nguyền rủa như sau:

Khéo khéo đi đâu anh em ngẩn ngơLại đây cho chị dạy làm cho thơOng non ngứa ngáy khó chịu nọc châm hoa rữaDê con buồn sừng húc dậu thưa.

Xem thêm: 50+ Stt Ngắn Nhớ Người Yêu Hay Da Diết Và Cảm Động Khiến Nửa Kia Xiêu Lòng

(Mắng học Trò Dốt)

Để từ đó; đi kiếm chân lý cho bao gồm mình, kia là cái mơ tuyệt vời của thanh nữ sĩ.

Ý ước ao hoài vọng, nghiã là bên thơ họ Hồ, kẻ biết hưởng trọn và trí tuệ sáng tạo lối mơ về của chính mình trong việc chiếm cứ cũng giống như chia xa mà lại mỗi trong bọn họ gặp bắt buộc cái tương quancủa hồ nước Xuân Hương, Bà giải thích cuộc đời trải qua không ít trạng thái không giống nhau, xung tự dưng với nội tâm, tuy thế trong sự xung thốt nhiên đó bà vẫn mơ về; bỗng nhiên chân lý hoàn hảo và tuyệt vời nhất xuất hiện như phép mầu hồ nước Xuân Hương chạm mặt Phạm Đình Hổ như số trời hay niềm mơ ước của bạn dạng thể mơ về vị Hồ Xuân Hương cảm nhận được sự thúc đẩyđó và bao gồm trong lần chạm mặt gỡ ngơi nghỉ hội thơ thân hai tín đồ đã tương giao, xem như thiên nhiên nhưng thực chất là vắt tình, như lối mơ về không còn là thiên nhiên mà tiềm tàng hay bột phát giữa hữu thức với vô thức.

Phạm tiên sinh nhìn Hồ Xuân Hương bên dưới một hiện tượng lạ khác, bên dưới một hiện tượng lạ của một tài hoa và ngược lại Phạm Đình Hổ là 1 danh sĩ. Từ địa điểm thông giao thơ văn họ chuyển sang cái nhìn của tha nhân khác phái. Hồ nước Xuân hương làm bài xích thơ Đưa Đò gởi đến Phạm tiên sinh:

Chú lái kia ơi, biết chú rồiQua sông rồi lại đấm ngay buChèo ghe vừa ngoài lòng chiếc ngượcĐấm c…ngay vào ngấn nước suốiMới biết lên bờ đà vỗ đítNào khi giữa khúc buộc phải co vòiChuyến đò buộc phải nghiã sao ko nhớ ?Sang nữa hay như là một chuyến thôi.

Đến khi hồ nước Xuân Hương đang đi vào cái tuổi “về chiều”. Bà nhận biết sự phủ phàng của cuộc đời mà bà đã thử qua, bà cảm xúc cô độc trở lại, tình yêu mang đến rồi đi ở khoảng cuối đời là một thức tĩnh nội tại bởi bà quan sát cuộc đờiđã ẩn tàng sự chuyển đổi khi vừa chấp cánh hạnh phúc còn chưa kịp nhận thì đã phủ nhận sự phát triển thành di ? chắc rằng muốn thể hiện thể tính cách yêu cho nên vì vậy lối mơ về mặc kệ sự đổi thay di đó. Đấy là những câu hỏi có thể tất cả và cũng có thể không có trong lòng một người tận mắt chứng kiến tổn yêu mến của mối tình để tiến công thoátsự hiện hữu đó. Xuân hương tỏ bày dòng vũ trụ nội giới của mình, vừa chua xót vừa rủa đời:

Kẻ đắp chăn bông, kẻ giá buốt lùngChém phụ vương cái kiếp lấy ông xã chungNăm thì mười họa buộc phải chăng chớMột tháng song lần gồm cũng khôngCố đấm ăn uống xôi, xôi lại hỏngCầm bằng làm mướn, mướn không côngThân nầy ví biết nhường này nhỉThà trước thôi đành sinh sống vậy chấm dứt !

Tâm thức phản kháng của hồ Xuân hương thơm lại một đợt nữa bộc phát, không buông tha bà đồng ý về cái gọi là ý thức tục lụy, ý thứcsiêu hình làm phản kháng. Nói như André Maurois:”Một người lũ bà dù có tầm thường đến mức nào thì cũng đủ làm cho cho họ đau khổ; vì họ là bọn bà” Thì lấp Vĩnh Tường cũng cần lụy mẫu tài hoa của Xuân Hương; bà biết thân phận mình, biết phận làm cho lẻ của một người tai to mặt lớn, văn tốt chữ tốt đó chưa phải là chuyện thảm bại thiệt của kẻ sĩ. Phiên bản thể sâu xa của hồ nước Xuân hương thơm là dự ước của hiện sinh đến nên hòa tâm hồn với đậy Vĩnh Tường là cõi mơ về của hồ nước Xuân Hương; thời hạn siêu hình và thời hạn hiện sinh trong cuộc sống đời thường của bà mặc dù một phút đưa ra quyết định của một ý thức ái tình, có kế tiếp chăng, bao gồm lẽ; chỉ bên kia cuộc đời cho nên vì vậy hồi cụ với Phạm Đình Hổ chỉ trên biên cương của đời cùng vô biên chứ không thể trong vận động của hiện sinh giữa đời cùng tình ái.

Sau cái chết của phủ Vĩnh Tường nai lưng Thúc Hiển, rồi tình thương lỡ vận với Phạm Đình Hổ. Vì thế đời của hồ nước Xuân mùi hương đã ăn nằm với tía nhân vật tai tiếng mà rút lại hóa không. Chiếc không tại chỗ này là biểu tượng tuyệt vọng; l’être et le néant một tồn tại trống không, một thôi thúc mà hồ nước Xuân hương thơm gánh chịu đựng của thời gian, thời gian tâm lý chính là thời gian sống của bé người; đó là thời hạn ý thức mà con người của phụ nữ sĩ sẽ đắm bản thân vào và hòa tâm hồn trong nhịp sống để tạo nên một biến đổi trình nội tại. Nếu con bạn đặt mình trong biến hóa trình chuyên chở ngoại trên thì rất có thể sử dụng được thể hiện thái độ đối xử của mình.

Thái độ lúc này thuộc về tứ tưởng tương tự như tác động là hình hình ảnh sống đụng về nhân sinh; trình diện một chế độ tàn dư phong kiến thanh mảnh hòi, bất công của đàn giáo phường, đạo đức giả hiệu. Qua bài xích Vịnh loại Quạt:

Mười bảy giỏi là mười tám đâyCho ta thương yêu chẳng tránh tayMỏng dày chừng ấy chành ba gócRộng dong dỏng dường nào cắm một câyCàng nóng bao nhiêu thời càng mátYêu đêm không phỉ lại yêu ngàyHồng hồng má phấn duyên do vậyChúa vết vua yêu một chiếc này.

Bài thơ nói lên cái thật của tồn tại nhưng cái thật của hồ Xuân mùi hương là cái khái quát vũ trụ nội quan bao gồm một âm hưởng khác, một âm hưởng nội tại sẽ là hiện hữu tính dục đồ vật thể. Một lối dụng công chữ nghiã của mình Hồ mà ít ai xây dựng loại cảm quan tiền như vậy. Đó làdòng tư tưởng đi từ qúa khứ, bây giờ và tương lai lúc con người thấy mình đang sinh sống qua bao nhịp đời vẫn sống tương tự như viễn tượng sau này của nhịp đời vẫn sống. Đó là thời gian tư tưởng mà hồ Xuân Hương sẽ vượt qua và chủ yếu những giây phút ấylà hành động và cảm giác. Hồ Xuân Hương sẽ dùng ngôn ngữ như luôn thể tính triết học hiện nay sinh vừa rõ ràng hóa vừa tượng trưng mọi thâm sâu tận cùng của vũ trụ nước ngoài giới cũng giống như vũ trụ vô cùng hình.

Động hương thơm Tích; hồ Xuân Hương trình diện cảm quan của chính bản thân mình qua con tín đồ hiện sinh, nhận định và đánh giá bằng xúc cảm là đánh giá và nhận định trực tiếp ngay số phận của bản thân mình đang sống qua sự phát hiện của ý thức:

Bày để kìa ai khéo khéo phòmNứt ra một lỗ hỏm hòn homNgười quen cõi Phật chen chân xọcKẻ lạ thai tiên mỏi mắt dòmGiọt nước thơ mộng rơi thánh thótCon thuyền vô trạo cúi lom khomLâm tuyền quyến cả phồn hoa lạiRõ khéo trời già đến dở dom.

(Thơ Nôm truyền tụng)

Cho nên gồm một tồn tại hành vi cùng cảm giác; hiện hữu đang có những tác động gì đang rất được hoàn tất cả một vị chua chát giỏi ngọt ngào, hiện tại hữu bao gồm một color thanh bình giỏi thê thảm trong những lúc hoài niệm phai dần với thời gian, ko thấy được, không cảm được bởi tri giác không khí mà chỉ hoàn toàn có thể bằng cam kết ức.

Vậy trung ương thức phản phòng của hồ nước Xuân hương là lòng tin phản kháng giữa cõi nạm vô thường, vô lượng của một thân phận mỏng tanh manh, yếm thế, bức tức rơi vào trong 1 xã hội bất công và ngược đãi. Phản kháng là ko đành lòng thuận sự ngổn ngang, trường hợp nghiêng ngả và thay gượng tái lập cõi mộng“Cổ Nguyệt Đường” trong mẫu mộng thái hòa sẽ được xoa dịu, bởi; tồn tại của đàn bà sĩ là nỗi trầm thống và lòng tin phản chống hiện sinh được phát ngày tiết qua phần đa vần thơ nguyền rủa, phẩn nộ với ngậm ngùi của nội tại. Từ chỗ hữu hình và vô hình dung Hồ Xuân hương vấp cần những đống đống, hang thuộc ngõ cụt đa số ray rứt nội trên xô bản thân vào vũ trụ siêu hình, vũ trụ nhân sinh quan.

Ý thức của hồ nước Xuân hương thơm là ý thức đậm hương thơm tục lụy. Có thể nói rằng khi đồng ý hiện thể để chứng tỏ tình cảmcủa mình Hồ cô gái sĩ xác định cuộc đời của con người trọn vẹn đau xót và không lúc nào ngừng nghỉ phần lớn mối sầu thương với vẫn yêu cuộc đời gian khổ vì khổ đau cũng tương tự niềm vui và nhiều khi đồng hóa với niềm vui…

những chế độ đó hoặc vày những lý do nào khác nhưng mà ta mất đi lịch sử hào hùng đích thựccủa họ Hồ. Người vợ sĩ hồ nước Xuân Hương dìm thức được thời đại của chính mình đang sống. Đời sẽ nói một câu như thế nầy cầm cho Hồ nữ sĩ “Je ne serait pas ici demain” không cần phải có tôi ở đây cho ngày mai.

Nghĩ cùng nạm sự lòng như đốtTrông suốt ý trung nhân dạ ao ước say.Hồ Xuân Hương. Từ bỏ Thán