vào cuộc tao loạn chống Mỹ, cứu vớt nước, nhằm vào được những mặt trận, bao lớp đồng chí phải quốc bộ băng rừng, vượt núi.

Bạn đang xem: Bộ đội hành quân trong rừng

Phần đa cuộc hành quân ấy có thể kéo dài các tháng trời, đối mặt với bao nguy hiểm từ sự khắt khe của thiên nhiên đến sự truy kích của kẻ thù.


*
Ông Cao quang đãng Tân đã ghi lại cuộc hành quân âu sầu vào mặt trận như một đáng nhớ không lúc nào quên

Trĩu nặng hành trang Đầu tháng 5.1965, ông Cao quang đãng Tân ở thị trấn Cẩm Giang (Cẩm Giàng) tạm thời biệt quê hương gia nhập Sư đoàn 320. "Theo thường lệ, những chiến sĩ mới sẽ được ở lại miền bắc bộ huấn luyện khoảng chừng 3 tháng, sau đó vào mặt trận chủ yếu đuối bằng những phương nhân tiện cơ giới. Nhưng thời điểm ấy, tình chũm ngày càng cam go, lực lượng đánh nhau của ta ở chiến trường đang nên phải bổ sung cập nhật gấp quân số yêu cầu lứa chiến sĩ chúng tôi lúc ấy thừa nhận lệnh vừa đào tạo vừa tiếp đánh giáp lá cà trường bằng cách hành quân ngay", ông Tân nhớ lại.Cuộc hành quân của ông Tân và nhiều đồng đội trong đợt ấy kéo dài thêm hơn 3 tháng, bước đầu từ lấp Lý (Hà Nam). Theo lời kể của ông Tân, tàu chở những chiến sĩ từ bỏ Hải Phòng, thành phố hải dương đến đậy Lý thì dừng lại. Sau đó, rất nhiều người đi bộ vào tỉnh ninh bình tập hợp, điểm danh quân số cùng với rất nhiều địa phương khác. Chỉnh đốn kết thúc hàng ngũ, mọi bạn lên con đường vào cuộc hành binh lớn. Mỗi đồng chí đều cần mang quân trang, vũ khí đại chiến trên vai. Ông Tân vẫn nhớ như in phần đông thứ mà lại ông nên mang trong những khi hành quân: "Tôi được phân công vác một càng súng thứ 12 ly 7 thuộc gạo, cuốc, xẻng, quân tứ trang, cùng lại khoảng chừng 45 kg. Chúng tôi đi xuyên đêm, buổi ngày nghỉ ngơi phối kết hợp học thiết yếu trị. Thời tiết miền trung bộ khắc nghiệt, buổi ngày nắng rát, bao gồm đêm mưa dầm dề, đôi bàn chân tôi bủn nhủn tưởng như ko thể bước tiếp do sức nặng nề trên vai, do đường rừng trơn tuột trượt như bôi mỡ".Đại tá Phan Văn Nhật là 1 trong người con của huyện Đức lâu (Hà Tĩnh). Trong những năm mon chiến tranh, ông đã gặp bà Vũ Thị Thúy Vinh, bạn huyện Thanh Miện. Sau này khi quốc gia giải phóng, ra quân ông về cùng bà sống trong phường Nhị Châu (TP Hải Dương). Vào chiến tranh, ông Nhật cùng bè đảng từng phải hành quân các ngày tức khắc băng rừng, vượt suối vào chiến trường. Đầu năm 1967, sau khi được nhận danh hiệu nhân vật Lực lượng vũ trang quần chúng. # do có thành tích phun rơi máy cất cánh Mỹ, đơn vị C4 pháo cao xạ Đoàn 559 bởi vì ông Nhật làm cho Đại team trưởng được điều hễ từ Quảng Bình vào chiến trường phía trong. Dịp này, cả đơn vị chức năng gồm 180 tín đồ hành quân quý phái tỉnh Khăm Muộn (Lào). Ông Nhật kể: "Vì là đơn vị pháo yêu cầu mọi người phải khuân vác rất nhiều vũ khí chiến đấu. Có bạn phải khênh thân pháo nặng nề 70-80 kilogam suốt dọc con đường đi. Đi bộ nhiều ngày tạo cho đôi chân những chiến sĩ phồng rộp, vai kia dại vì sức nặng trĩu quân bốn trang.

Xem thêm: Top 12 Bài Văn Tả Thầy Cô Giáo Từng Dạy Và Để Lại Cho Em Nhiều Tình Cảm Tốt Đẹp

Mỗi một khi nghỉ ngơi, mọi tín đồ thường tranh thủ đun nước muối ngâm chân để mang sức thường xuyên hành quân. Có khi lương thực cạn kiệt, mọi tín đồ phải phân chia nhau tìm rau rừng nạp năng lượng đỡ bữa".

*
Bộ nhóm hành quân trên đường Trường Sơn huyền thoại (Ảnh bốn liệu)

Máu đổ trê tuyến phố hành quânHành quân bằng đường bộ, những chiến sĩ phải đối mặt với nhiều gian nan từ rừng thiêng, nước độc với cả sự truy kích của kẻ thù. Có những người mãi mãi ở lại trê tuyến phố hành quân, còn chưa kịp đến chiến trường. Trong bài viết "Vào đường lửa" (trích vào cuốn Âm vang Trường tô của Hội truyền thống cuội nguồn Trường sơn - Đường hồ Chí Minh vn tỉnh Hải Dương), tác giả Dương Văn Vấn - tín đồ con quê hương Gia Lộc đang kể lại bao mất đuối hy sinh của những chiến sĩ trên tuyến đường hành quân vào nam chiến đấu. Ông Vấn miêu tả, trong một lượt vượt dãy Trường Sơn, sau mấy ngày hành quân suôn sẻ, đối kháng vị ra quyết định dừng chân bên một khe núi, phía trước là 1 trong con sông. Sáng sớm, khi bè lũ ra bên bờ sông nhận mặt hàng tiếp tế thì bị địch phân phát hiện. Chúng đến máy cất cánh rải bom khắp khu vực. Sau các loạt bom nổ xé trời, xen giữa khói bụi cất cánh mịt mù là tiếng người quen biết bị yêu thương kêu cứu, có người đã hy sinh, 1 phần thân xác hòa thuộc đất đá, cỏ cây. Chỉ đạo đơn vị thừa nhận lệnh rút quân nhưng lại không được đi theo hướng giao liên định sẵn mà nên ngược tột đỉnh núi mở mặt đường thoát. Trong những lúc leo núi, đá từ trên lăn xuống, có chiến sỹ bị trúng đầu bất tỉnh, phải đem về tuyến sau điều trị.Hơn 3 mon hành quân, ông Tân cũng tận mắt chứng kiến bao bầy đàn hy sinh. "Nhớ một đợt vượt sông nghỉ ngơi Quảng Bình. Đêm ấy trời mưa như trút, nước sông cuồn cuộn dưng cao, những cây gỗ to lao ầm ầm giữa làn nước xiết. Bởi vì nhiệm vụ, những chiến sĩ như các con thiêu thân xả thân dòng nước dữ. Một vài người không may bị cây gỗ đâm trúng đành buông tay vịn và kéo theo dòng nước. Tất cả người quyết tử ngay trước mắt tôi", ông Tân ko nén nổi xúc đụng gạt nước mắt lúc nhắc về sự việc hy sinh của đồng đội. Phiên bản thân ông Tân cũng đã có lúc gặp tai nạn trê tuyến phố đi. Bao gồm chỗ vách núi thẳng đứng đề nghị trèo bởi thang gỗ, ông Tân ko nhớ được vách núi cao bao nhiêu chỉ biết rằng fan ta cần nối 4 mẫu thang gỗ dài bắt đầu tới đỉnh. Lúc trèo, mồ hôi ai nấy vã ra như tắm. Không ít người dân trượt ngã, càng súng lắp thêm nặng hàng chục cân đè vào người, vào đầu ngất xỉu xỉu.Nói về đông đảo cuộc hành quân bởi đường bộ của những chiến sĩ vào chiến trường, đại tá Phan Văn Nhật khẳng định đó là những cuộc hành quân vô cùng gian khổ bởi địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và kẻ thù luôn rình rập khắp địa điểm để ngăn đường tiến quân tiếp tế của quân nhóm ta. Mặc dù vậy, thừa lên phần đông gian khổ, những người lính ráng Hồ cùng với ý chí kiên cường, quyết chiến vì chưng Tổ quốc, vì chưng nhân dân không hề chùn bước. Bọn họ đã xẻ dọc Trường đánh đi tới các mặt trận để góp phần làm bắt buộc những chiến thắng oanh liệt.