Hộ là 1 trong những nhà văn tốt, bao gồm ước mơ khát khao, hoài bão, lao cồn nghiêm túc, trung lực, bao gồm thiên lương với nghề, bắt buộc cù, tuy nhiên vì hoàn cảnh quá khốn đốn, trong khi không còn tuyến phố nào giỏi đẹp hơn cần đành cung cấp văn kiếm tiền mưu sinh.

Bạn đang xem: Đời thừa của nam cao


ctvcamera365.com.vn68 3 năm trước 20585 lượt coi | Ngữ Văn 11

Hộ là 1 nhà văn tốt, có ước mơ khát khao, hoài bão, lao cồn nghiêm túc, trung lực, có thiên lương cùng với nghề, đề xuất cù, cơ mà vì thực trạng quá khốn đốn, bên cạnh đó không còn con phố nào giỏi đẹp hơn phải đành buôn bán văn kiếm tiền mưu sinh.


Phân tích “ĐỜI THỪA

(Nam Cao)

 

1. Lí thuyết

1.1. Tác giả

- nam Cao (1917 - 1951) tên khai sinh là è cổ Hữu Tri, sinh vào một mái ấm gia đình nông dân cư làng Đại Hoàng, tổng Cao Đà, huyện Nam Sang, bao phủ Lí Nhân, tỉnh giấc Hà Nam.

*

- cuộc sống “giáo khổ ngôi trường tư” của ông ko được bình yên, lúc quân Nhật vào Đông Dương, ông đề nghị sống chật vật. Năm 1943, ông thâm nhập nhóm văn hóa cứu quốc ngơi nghỉ Hà Nội. Năm 1950, ông thâm nhập chiến dịch Biên Giới. Tháng 11 – 1951, ông bị giặc Pháp phục kích và gần cạnh hại.

- phái mạnh Cao có đời sinh sống nội trọng điểm rất phong phú, hay day dứt, hối hận, lấy làm cho xấu hổ về những việc làm, rất nhiều ý nghĩ nhưng ông từ bỏ thấy là tầm thường của mình.

- tín đồ trí thức “trung thực vô ngần” ấy lắp bó sâu sắc, giàu ơn tình với quê hương và các người nghèo đói bị áp bức. Ông mang đến với thẩm mỹ bằng con đường “vị nhân sinh”.

1.2. Tác phẩm

- Truyện ngắn “Đời thừa” đăng lần đầu tiên trên tuần báo “Tiểu thuyết vật dụng bảy”, số 49, ngày 4 – 12 – 1943, là trong những sáng tác đặc sắc về đề tài trí thức tiểu tư sản. Tác phẩm diễn tả khá đầy đủ tư tưởng nghệ thuật ở trong phòng văn nam giới Cao.

*

- người sáng tác đi sâu diễn tả tấn bi kịch của một tình nhân nghệ thuật, yêu chiếc đẹp. Một nhà văn nghèo yêu cầu chịu tấn thảm kịch tinh thần, bắt nguồn từ yếu tố hoàn cảnh khó khăn, trớ trêu, giàu khát vọng cùng tình yêu dành riêng cho văn chương nhưng vì miếng cơm trắng manh áo cho bà xã con nhưng mà ông sẽ đi ngược lại với phần nhiều điều ông tôn thờ. Ông đề nghị sống một cuộc sống vô ích, quá thải, đắm chìm trong men say mà chẳng chú ý những điều tốt đpẹ trong cuộc sống, có gia đình ấm êm, có bà xã con mặt cạnh.

1.3. Đọc phát âm văn bản

*

Tóm tắt nội dung truyện “Đời thừa”:

Truyện ngắn “Đời thừa” viết về cuộc sống đời thường của một người tri thức nghèo, một đơn vị văn, một người đam mê tận tâm với nghệ thuật, khát khao cái đẹp, đào bới sự hoàn hảo trong cuộc sống. Nhân đồ gia dụng Hộ - một con tín đồ trung thực, yêu cái đẹp, có lòng xuất sắc bụng cưu mang vợ con Từ, ông viết văn bằng cả tấm thật tình của một con tín đồ sống chính nghĩa, đúng đắn, không hời hợt, chây lười công việc, hết sức có trọng trách và tráng lệ với nghề của mình. Ông yêu thương Từ, yêu thương con, gồm trách nhiềm yêu nhà buôn đình bé dại của mình. Mà lại trên thực tế, khi phải sống trong yếu tố hoàn cảnh khốn khó, không có tiền bạc, chẳng thể lo đủ cho vk con, quần quật xuyên suốt ngày chẳng đầy đủ thiếu cài đặt cơm gạo, mua thuốc đến con nhỏ ốm yếu. Hộ là một trong người chồng, người cha có dòng tôi, bao gồm lòng tự trọng, khôn cùng mực tôn thờ chiếc nghề của mình. Cơ mà khi cách vào cuộc sống túng thiếu, nhìn vk con chịu khổ, lầm lũi, vất vả, anh khổ tâm, cân nhắc rối trí từ bỏ trách mình. Hộ không còn được viết văn thỏa thích, thiệt sự không thanh thản nữa. Hộ bắt buộc gác lại loại tôi để viết một sản phẩm công nghệ văn cẩu thả, lê thê, không đâu vào đâu nhằm kiếm tiền. Điều đó làm cho hắn buồn bã vì gồm lỗi với lương tâm, mỗi một khi hắn gọi lại đỏ mặt lên vì chưng run rẩy, vò nát sách.

=> Hộ là một trong những nhà văn tốt, tất cả ước mơ khát khao, hoài bão, lao đụng nghiêm túc, trung lực, gồm thiên lương với nghề, cần cù, tuy nhiên vì thực trạng quá khốn đốn, trong khi không còn tuyến phố nào tốt đẹp hơn buộc phải đành chào bán văn kiếm tiền mưu sinh.

1.3.1. bi kịch vỡ mộng văn chương - bi kịch của một bên văn giàu khát vọng, yêu nét đẹp nhưng lại sở hữu gánh nặng áo cơm, nên chịu đựng một cuộc sống vô ích, đời thừa.

Hộ - một con tình nhân văn chương bởi cả trái tim chân thành, thiết tha, coi văn học như mạng sinh sống của mình, sống tôn thờ với hết lòng bởi vì một ngòi cây viết trong sáng, thiên lương và mang giá trị nhân văn sâu sắc. Cùng với Hộ, văn chương là vớ cả, không gì hoàn toàn có thể so sánh được, nó là lẽ sống đúng mực của đời anh. Bởi thế mà hắn cầu mơ hoài bão hoàn toàn có thể viết đề xuất một tác phẩm to lao, có giá trị nghìn đời, được cả thế giới công nhận, “sẽ có tác dụng mờ hết những tác phẩm cùng ra một thời”, thậm chí còn nó hoàn toàn có thể vươn tầm đạt giải Nobel về văn học và nghệ thuật, và còn được “dịch ra đủ gần như thứ tiếng trên toàn cầu”. Quả là một điều thật hay vời so với một đơn vị văn chân chính!

Hắn đấy “Đói rét không có nghĩa lí gì đối với gã con trẻ tuổi tê mê lí tưởng. Lòng hắn đẹp. Đầu hắn mang trong mình một hoài kho bãi lớn”. Hắn còn “khinh những lo ngại tủn mủn về đồ dùng chất” mà chỉ việc “lo vun trồng cho dòng tài của hắn ngày một thêm nảy nở.

Nhưng bi kịch đã xảy ra, giấc mộng về một thiên đường văn chương tốt đẹp, trả mỹ đã biết thành vỡ tung vởi sự thật man rợ của cuộc sống thường ngày đầy rẫy đều điều trớ trêu, ngụy tạo mặt trong.

- Hộ chạm chán Từ - một người bầy bà nghèo khổ, bị “gã nhân tình vô liêm sỉ” bỏ, chị ở lại cùng đàn con khóc lóc, than phiền thì chạm mặt được Hộ tốt bụng, tấm lòng thương con fan trỗi dậy trong anh, anh quyết định cưu mang Từ với nhận nuôi cả bé của chị, anh còn đứng ra có tác dụng đám tang cho người mẹ của Từ. Lòng chị biết ơn, mang nặng nghĩa tình với Hộ.

*

Hộ tần tảo mưu sinh lo cho vợ con

- tự đó, Hộ buộc phải lo miếng cơm trắng manh áo cho vk và cả lũ con thơ dại tí hon xơ xác, gánh nặng mưu sinh đè nặng lên đôi vai của kẻ trí thức nghèo. Túng bấn thiếu về cả vật chất lẫn tinh thần, Hộ thương con, thương tín đồ vợ nhân hậu suốt ngày chịu đựng đựng, lầm lũi, không còn trách móc một câu nào, vất vả cơ mà cũng ko than lấy một tiếng. Hộ đã cung cấp rẻ cái tôi trong ngòi cây viết tuyệt diệu của mình mà tuôn ra đầy đủ dòng văn nhạt nhẽo, chẳng sở hữu một chân thành và ý nghĩa nào sâu sắc, Hộ đang chẳng còn cảnh giác trong từng nét bút, trang giấy nữa. Anh bỏ mặc chất lượng, chỉ cần số lượng để có thật những tiền nuôi vợ con. Anh viết nhanh, viết nhiều, nôn nả và cẩu thả, viết lấy tất cả và lời văn dễ dàng để rồi cho đến khi anh gọi lại chủ yếu những tác phẩm tôi đã viết, anh “đỏ khía cạnh lên” bởi xấu hổ, cau mi “nghiến răng vò nát sách cùng mắng mình như một thằng khốn nạn …”. Hắn chửi:

Khốn nạn! Khốn nạn!”. Thật sự khốn nạn chũm cho hắn, với hắn, hắn đã đi trái lại lương tâm, từ bỏ đam mê, hoài bão, cầu nguyện muôn thuở của bạn hành văn bao gồm nghĩa, hắn nhận định rằng “sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là 1 trong những sự ác hiểm rồi” và nó thiệt là “đê tiện”. Hắn viết phần đông “cuốn văn cấp vàng”, đều “bài báo nông cạn”, toàn những chiếc vô vị, nhạt nhẽo, gợi tình yêu rất cạn, khôn xiết nông, quá ư là dễ dàng dãi.

=> Hắn khinh thường bỉ bản thân, âu sầu cho tình cảnh lúc này của chủ yếu mình. Vì đồng tiền mưu sinh mà phân phối rẻ lương trọng tâm hành nghề.

1.3.2. bi kịch rạn nứt tình thân - thảm kịch của một con bạn coi tình thân là hình thức sống dẫu vậy lại vi phạm luật lẽ sống tình mến ấy.

Hộ - một con tín đồ giàu tình thân đã cứu vớt vớt cuộc sống đời thường đường cùng của Từ, của con Từ và giúp đỡ làm tang lễ cho tất cả mẹ Từ.

=> Tấm lòng vô cùng hùng vĩ của một con fan lương tâm thánh thiện, vào sáng, khoan dung.

- Đối cùng với gia đình nhỏ dại của mình, Hộ luôn cố gắng trở thành 1 thành viên hoàn hảo, chiêu tập người ông chồng chịu khó, yêu thương thương vk và một người thân phụ tốt âu yếm đầy đủ cho những con, một người đàn ông là trụ cột bền vững cho gia đình nhỏ.

- bởi vì kiếm kế sinh nhai, kiếm tiền lo tương đối đầy đủ cho vk con, không để vk con khổ sở, cần yếu nhìn từ lầm lũi vất cả chịu đựng đựng. Hắn sẽ từ quăng quật nghệ thuật, tự bỏ tham vọng ước mơ để sống một cuộc đời khó nhọc lo mang đến gia đình. Hắn gật đầu đồng ý hi sinh thẩm mỹ để duy trì lấy với vun đắp tình thương, hắn không thể vứt đi lòng yêu đương được. Có lẽ hắn nhu nhược, hèn mạt và trung bình thường, nhưng với hắn “kẻ mạnh dạn không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ không giống để thỏa mãn lòng ích kỷ” mà chính là “kẻ trợ giúp kẻ không giống trên đôi vai của mình” dù song vai đó có nhỏ dại bé gầy gò tuy nhiên quyết đi cho cùng, ko từ bỏ.

- Hắn có biết từng nào là loại khổ cần gánh vác: con cháu cứ ra liên tục, chẳng dự định hóa mà cứ đẻ thật nhiều, đứa này chưa mập thì đứa khác đã ra, đứa nào thì cũng nhiều đẹn, nhiều sài, khóc xuyên suốt đêm, xung quanh năm uống thuốc. Hộ còn điên lên vì đề nghị xoay tiền, điên lên vì bé khóc, công ty không được im tĩnh, yên ắng nhằm hắn còn thỏa mãn nhu cầu đam mê đọc sách, viết văn. => “Hắn thấy bản thân khổ quá, bực bội quá”. => Hắn cau có, gắt gỏng, cực nhọc chịu với tất cả mình với với vk con.

- Hắn tìm về men rượu cay nồng nhằm giải tỏa mọi ưu phiền bực tức trong cuộc sống. Để rồi về hắn ko còn điều hành và kiểm soát được hành vi của chính mình, hắn trút hết nỗi oán thù hận, khó chịu lên đầu vợ con, gây bao tổn thương đau khổ cho những người Hộ hết mực yêu thương, trân trọng. Khi tỉnh giấc, hắn hối hận hận bởi vì thấy mình tồi tệ, đang hành hạ bà xã con, hắn nhức lòng bởi vì đã giày đạp lên cơ chế sống của mình.

*

Lòng hắn rũ bi quan và tự nghĩ:

Thôi núm là hết! Ta sẽ hỏng! Ta đã hỏng đứt rồi

=> người nghệ sĩ rơi vào trạng thái bế tắt, giỏi vọng, bị quấn vào vòng xoáy mưu sinh của cuộc sống đời thường lắm bon chen, bộn bề.

=> tác giả đã sâu sắc tinh tế và sắc sảo trong việc mô tả tâm lí của nhân thứ Hộ khi yêu cầu chịu đựng hai tấn bi kịch đầu trớ trêu, ngang trái, dò vò thân xác và trung tâm hồn anh.

- Hắn thức giấc rượu, thấy từ bỏ xanh xao cơ mà hắn thương, cố gắng lấy tay Từ và khóc, nước mắt hắn tuôn ra như bắt buộc kìm nén, phần lớn khổ đau đã khiến cho hắn vỡ lẽ òa, nức nở. Từ thức giấc giấc và thương ông xã vô cùng bởi vì Từ hiểu nổi khổ đau mà ck phải gánh chịu. Từ ru nhỏ mà nhì lòng lệ đầm đìa.

=> tiếng khóc của Từ với Hộ đã tố cáo xã hội tồi tàn, tệ hại, xấu xa, chiếm đi miếng cơm trắng manh áo của các con người nghèo đói, chiếm đi cả mong mơ cao đẹp, đầy tình nghĩa, đày đọa cuộc sống đời thường khốn đốn của người dân, bóp méo nhân biện pháp con bạn vì đồng tiền, đầu độc vai trung phong hồn vốn rất đẹp và thơ mộng của fan nghệ sĩ.

1.3.3. Quan điểm nghệ thuật của nhà văn nam giới Cao.

Tác phẩm “Đời thừa” của phái mạnh Cao đã tiềm ẩn nội dung tứ tưởng mang ý nghĩa hiện thực tàn khốc của làng hội ngày ấy với toát lên ý thức giá trị nhân đạo sâu sắc.

- phái mạnh Cao đã thể hiện ngòi cây viết hiện thực đầy tinh tế, tỉnh táo bị cắn dở và dung nhan lạnh của mình, vừa nặng trĩu trĩu khi lên án cái xã hội hung ác nhưng cũng khá đằm thắm thương yêu khi diễn đạt tình cảm gia đình.

- người sáng tác sử dụng bút pháp miêu tả tâm lí nhân vật vô cùng độc đáo, qua mọi lời độc thoại nội tâm đầy dằn xé, qua cử chỉ, ánh mắt, hành vi và qua cả tiếng khóc đáng buồn của họ. Như vậy mới dễ đi sâu vào lòng của bạn đọc bởi sự thương yêu, cảm thông sâu sắc trước bi kịch của nhân vật.

- biện pháp viết dung dị, tự nhiên, ngôn ngữ mộc mạc, gần gụi nhưng cũng mang tính chất triết lí khôn xiết sâu sắc. Giọng văn tỉnh giấc táo.

- thời hạn trần thuật kéo dãn trong một ngày, từ buổi sáng sớm Hộ ra phố đọc sách, đến lúc uống rượu về hành hạ vợ con và sáng hôm sau tỉnh giấc nhận biết lỗi lầm.

Xem thêm: Cách Bật Nút Home Trên Iphone 6, 6S Và 6S Plus Không Khó, Bật Phím Home Ảo Trên Iphone 6

- phối hợp khéo léo những mạch kể, hồi tưởng cùng độc thoại nội tâm.

- Với phái mạnh Cao, nghề văn là một trong nghề cao quý, ông gửi gắm điều ấy vào nhân vật Hộ, ông tôn thờ văn chương cũng giống như Hộ coi văn hoa là sinh mạng, là cuộc sống, là tương đối thở của mình vậy. Công ty văn phải tất cả lương tri, thiên lương cao đẹp, hành văn bằng cả trái tim chân thành, biết yêu thương. Với nhân trang bị của mình, ông vừa đồng cảm, vừa trân trọng, vừa lên án, cáo giác xã hội sẽ bóp nghẹt hơi thở cuộc sống đời thường của gia đình anh, bóp nghẹt tài năng và mong mơ chân chủ yếu của họ.

*

2. Luyện tập:

Đề 1: phân tích nhân đồ dùng Từ - vợ của Hộ trong nhà cửa “Đời thừa” – phái mạnh Cao.

- kiểu dáng của Từ: người sáng tác chỉ lột tả tự qua vài nét vẽ dịu nhàng, ít ỏi. Chị gặp phải một gã người thương đê tiện đã ruồng vứt chị mà đi, còn lại chị cùng bầy con thơ ốm yếu. Da mặt chị xanh nhợt, cơ tái, má khá hóp lại. Bàn tay thì xương lắm, da nhăn, cổ tay mỏng manh manh, yếu ớt trông đau khổ vô cùng.

Làn domain authority chị xanh trong, xanh lọc. Hình hình ảnh Từ hiện lên chân dung một người phụ nữ đã trải qua nhiều khổ nhức trong cuộc sống. Fan thiếu phụ lo âu, chịu đựng đựng, vất vả, lầm lũi, thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần, chẳng tất cả tiền bạc để triển khai đẹp phiên bản thân phải nhan sắc không còn thời xuân xanh, đang tàn phai theo năm mon khốn cùng.

- thực trạng khó khăn của chị: Chị “lỡ làng vì chưng bị tình phụ. Cảnh trường đoản cú ôm con sau ngày đẻ, nhịn đói, bà bầu già bị mù”. Chị bất lực trước hoàn cảnh hiện tại của gia đình, ko thể làm cái gi để lo cho con và bà bầu già, chị vượt yếu ớt, từ bây giờ chỉ biết khóc, thút thít cho phần đông ngày mon khổ đau, khóc đến lúc nào cho thịt mọi chảy ra thành nước mắt hết để rồi chết hết, không thể những niềm đau nữa.

- Tính cách:

+ trường đoản cú là người thanh nữ chịu đựng, tất cả tấm lòng tốt đẹp, thương con thương bà mẹ già. Tự là bạn con hiếu thảo, người vk chịu đựng với người bà bầu đầy sự mất mát cao cả.

+ Từ vơi dàng, dịu nhàng, cam chịu, xứng đáng thương, chịu đựng thương chịu khó, lầm lũi, vất vả mưu sinh.

+ từ cảm thông, thấu hiểu bi kịch của Hộ. Từ bỏ yêu ông xã và coi ck là ân nhân cứu vớt mạng, giúp chị vượt qua cơn nguy khốn. “Từ yêu ông chồng bằng một thứ tình yêu siêu gần với tình yêu của một con chó đối với người nuôi”.

Từ phát âm được nỗi khổ của ông chồng nên khi Hộ uống rượu về đập phá, chửi bới vợ con, còn xua cả từ bỏ và lũ con ra khỏi nhà, từ bỏ nhẫn nhịn, ko một lời than vãn, trách móc, cũng lo ngại cho chồng, khi anh ngủ thì chị new lẻn vào trong nhà và chăm sóc cho anh. Vị gánh nặng nề mưu sinh, anh nuôi nấng Từ, yêu thương thương bà xã con Từ, còn lo đám tang kỹ càng cho mẹ Từ đề xuất chị biết ơn, chị biết anh chịu đựng khổ bởi vì mình, say sỉn cũng bởi mình nên có thể biết chịu đựng trong im lặng.

+ Từ bao phủ lấy cổ chồng, chăm lo người ông xã khổ sở do chị. Chị vừa an ủi ông xã vừa cất lên tiếng ru con trong nước mắt. Từ vơi dàng, giàu đức hi sinh, tốt bụng, hiền từ nhưng lại tệ bạc mệnh.

=> người sáng tác đã diễn tả nhân thiết bị Từ qua vai trung phong lí vơi nhàng, lầm lũi đã toát lên tính cách, trung tâm hồn đẹp mắt đã trong sáng của Từ. Từ bỏ là người thanh nữ sống trong tình cảm thương dẫu vậy lại không được nhận nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ toàn khổ đau.

*
 
*

- Qua câu hỏi lột tả nhân trang bị Từ xứng đáng thương, chị đã đóng góp phần làm phải tấn thảm kịch tàn nhẫn nhưng Hộ yêu cầu gánh chịu. Tuy thế nhân trang bị phụ dẫu vậy cũng đặc trưng vô cùng, đóng góp phần làm trông rất nổi bật chủ đề tư tưởng và lòng tin nhân đạo của tác phẩm.

Đề 2: Hai chữ “Đời thừa” được nam giới Cao dùng làm nhan đề truyện có ý nghĩa sâu sắc như nắm nào trong việc làm trông rất nổi bật chủ đề tứ tưởng của tác phẩm.

“Đời thừa” theo nghĩa đên là một trong những cuộc đời vượt thãi, vô ích, không có ý nghĩa gì cả. Sống như ko tồn tại.

*

- “Đời thừa” đó là nỗi đau của tín đồ tri thức, là bi kịch khốn khổ của một đơn vị văn nhiều khát vọng, tham vọng lớn nhưng vị gánh nặng áo cơm trắng ghì gần cạnh đất, phải sống vô ích, cuộc đời thừa.

Truyện ngắn “Đời thừa” viết về cuộc sống đời thường của Hộ - một người trí thức nghèo, một bên văn, một tín đồ đam mê tâm huyết với nghệ thuật, khát khao mẫu đẹp, tìm hiểu sự toàn diện trong cuộc sống. Nhân thiết bị Hộ - một con người trung thực, yêu loại đẹp, có lòng giỏi bụng nuôi nấng vợ bé Từ, ông viết văn bởi cả tấm thật tình của một con fan sống chính nghĩa, đúng đắn, ko hời hợt, lơi là công việc, cực kì có trọng trách và trang nghiêm với nghề của mình. Ông yêu Từ, yêu con, bao gồm trách nhiềm yêu thương lái đình nhỏ tuổi của mình. Mà lại trên thực tế, khi đề nghị sống trong hoàn cảnh khốn khó, không có tiền bạc, cần yếu lo đủ cho vk con, quần quật xuyên suốt ngày chẳng đầy đủ thiếu sở hữu cơm gạo, cài đặt thuốc mang lại con nhỏ dại ốm yếu. Hộ là 1 trong người chồng, người phụ thân có dòng tôi, bao gồm lòng từ trọng, khôn xiết mực tôn thờ cái nghề của mình. Mà lại khi cách vào cuộc sống đời thường túng thiếu, nhìn bà xã con chịu đựng khổ, lầm lũi, vất vả, anh khổ tâm, cân nhắc rối trí tự trách mình. Hộ không hề được viết văn thỏa thích, thiệt sự không thanh thản nữa. Hộ buộc phải gác lại loại tôi để viết một thiết bị văn cẩu thả, lê thê, chẳng đâu vào đâu vào đâu để kiếm tiền. Điều đó làm hắn đau khổ vì tất cả lỗi với lương tâm, mỗi lúc hắn phát âm lại đỏ khía cạnh lên vày run rẩy, vò nát sách.

=> Hộ là một nhà văn tốt, tất cả ước mơ khát khao, hoài bão, lao cồn nghiêm túc, trung lực, tất cả thiên lương với nghề, bắt buộc cù, dẫu vậy vì hoàn cảnh quá khốn đốn, hình như không còn con phố nào tốt đẹp hơn đề xuất đành bán văn kiếm tiền mưu sinh.

Đề 3: Phân tích cốt truyện tâm lí nhân thứ Hộ để làm nổi nhảy chủ đề tư tưởng của tác phẩm.

Hộ yêu cầu chịu nhị tấn thảm kịch lớn duy nhất trong cuộc đời:

- thảm kịch vỡ mộng văn chương - bi kịch của một nhà văn giàu khát vọng, yêu nét đẹp nhưng lại mang gánh nặng nề áo cơm, nên chịu đựng một cuộc sống thường ngày vô ích, đời thừa.

Hộ - một con tình nhân văn chương bởi cả trái tim chân thành, thiết tha, coi văn học như mạng sinh sống của mình, sống tôn thờ cùng hết lòng vày một ngòi cây viết trong sáng, thiên lương và sở hữu giá trị nhân bản sâu sắc. Cùng với Hộ, văn học là tất cả, ko gì rất có thể so sánh được, nó là lẽ sống chính xác của đời anh. Thế cho nên mà hắn mong mơ hoài bão hoàn toàn có thể viết cần một tác phẩm to lao, có giá trị ngàn đời, được cả nhân loại công nhận, “sẽ làm cho mờ hết những tác phẩm thuộc ra một thời”, thậm chí còn nó có thể vươn tầm giành giải Nobel về văn học và nghệ thuật, cùng còn được “dịch ra đủ đa số thứ tiếng trên toàn cầu”. Quả là một trong những điều thật giỏi vời so với một công ty văn chân chính!

Hắn đấy “Đói rét không có nghĩa lí gì đối với gã trẻ em tuổi ham lí tưởng. Lòng hắn đẹp. Đầu hắn mang 1 hoài bãi lớn”. Hắn còn “khinh những lo lắng tủn mủn về thiết bị chất” mà chỉ cần “lo vun trồng cho cái tài của hắn ngày một thêm nảy nở.

Nhưng bi kịch đã xảy ra, cơn mơ về một thiên mặt đường văn chương tốt đẹp, trả mỹ đã biết thành vỡ tan vởi sự thật man rợ của cuộc sống thường ngày đầy rẫy phần đông điều trớ trêu, ngụy tạo mặt trong.

Hộ chạm mặt Từ - một người đàn bà nghèo khổ, bị “gã người yêu vô liêm sỉ” bỏ, chị sống lại cùng bọn con khóc lóc, than vãn thì gặp mặt được Hộ giỏi bụng, tấm lòng yêu thương con tín đồ trỗi dậy trong anh, anh quyết định nuôi nấng Từ và nhận nuôi cả nhỏ của chị, anh còn đứng ra làm đám tang cho bà bầu của Từ. Lòng chị biết ơn, sở hữu nặng nghĩa tình với Hộ.

Từ đó, Hộ bắt buộc lo miếng cơm trắng manh áo cho vợ và cả bọn con thơ dại nhỏ xơ xác, nhiệm vụ mưu sinh đè nặng lên đôi vai của kẻ trí thức nghèo. Bí thiếu về cả vật hóa học lẫn tinh thần, Hộ thương con, thương bạn vợ hiền hậu suốt ngày chịu đựng đựng, lầm lũi, không hề trách móc một câu nào, vất vả tuy vậy cũng không than mang một tiếng. Hộ đã cung cấp rẻ dòng tôi vào ngòi cây bút tuyệt diệu của chính mình mà tuôn ra hầu hết dòng văn nhạt nhẽo, chẳng có một ý nghĩa nào sâu sắc, Hộ sẽ chẳng còn cẩn trọng trong từng nét bút, trang giấy nữa. Anh bất chấp chất lượng, chỉ việc số lượng để có thật những tiền nuôi bà xã con. Anh viết nhanh, viết nhiều, nhanh chóng và cẩu thả, viết lấy tất cả và lời văn dễ ợt để rồi cho đến khi anh phát âm lại chính những tác phẩm mình đã viết, anh “đỏ khía cạnh lên” vày xấu hổ, cau mi “nghiến răng vò nát sách và mắng bản thân như một thằng khốn nàn …”. Hắn chửi:

Khốn nạn! Khốn nạn!”. Thiệt sự khốn nạn cụ cho hắn, với hắn, hắn đã đi được trái lại lương tâm, từ quăng quật đam mê, hoài bão, cầu nguyện muôn đời của người hành văn chính nghĩa, hắn cho rằng “sự cẩu thả trong bất kể nghề gì cũng là một trong những sự độc ác rồi” và nó thiệt là “đê tiện”. Hắn viết gần như “cuốn văn gấp vàng”, số đông “bài báo nông cạn”, toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi tình yêu rất cạn, khôn cùng nông, thừa ư là dễ dãi.

=> Hắn khinh bỉ bạn dạng thân, khổ sở cho tình cảnh lúc này của bao gồm mình. Vì đồng tiền mưu sinh mà cung cấp rẻ lương tâm hành nghề.

- thảm kịch rạn nứt tình yêu - thảm kịch của một con bạn coi tình cảm là cơ chế sống nhưng lại lại vi phạm luật lẽ sống tình yêu thương ấy.

Hộ - một con bạn giàu tình thương đã cứu vớt vớt cuộc sống đường thuộc của Từ, của bé Từ và giúp sức làm tang lễ cho cả mẹ Từ. Tấm lòng vô cùng hùng vĩ của một con người lương trung ương thánh thiện, vào sáng, khoan dung.

Đối với gia đình nhỏ dại của mình, Hộ luôn nỗ lực trở thành một thành viên hoàn hảo, mộ người ck chịu khó, yêu thương thương vợ và một người cha tốt quan tâm đầy đủ cho các con, một người bầy ông là trụ cột vững chắc cho mái ấm gia đình nhỏ.

Vì tìm kế sinh nhai, tìm tiền lo đầy đủ cho vk con, không để vk con khổ sở, chẳng thể nhìn từ bỏ lầm lũi vất cả chịu đựng. Hắn sẽ từ bỏ nghệ thuật, từ bỏ ước mơ ước mơ nhằm sống một cuộc đời khó nhọc lo mang lại gia đình. Hắn gật đầu đồng ý hi sinh nghệ thuật và thẩm mỹ để giữ lấy cùng vun đắp tình thương, hắn ko thể loại bỏ đi lòng thương được. Có lẽ rằng hắn nhu nhược, hèn nhát và trung bình thường, nhưng với hắn “kẻ táo tợn không phải là người giẫm lên vai kẻ không giống để thỏa mãn lòng ích kỷ” mà đó là “kẻ trợ giúp kẻ khác trên song vai của mình” dù song vai đó có nhỏ tuổi bé gầy gò cơ mà quyết đi mang đến cùng, không từ bỏ.

Hắn có biết bao nhiêu là cái khổ phải gánh vác: con cái cứ ra liên tục, chẳng sáng kiến hóa mà cứ đẻ thiệt nhiều, đứa này chưa phệ thì đứa khác đang ra, đứa nào cũng nhiều đẹn, các sài, khóc trong cả đêm, xung quanh năm uống thuốc. Hộ còn điên lên vì đề xuất xoay tiền, điên lên vì con khóc, bên không được im tĩnh, lặng ắng để hắn còn vừa lòng đam mê gọi sách, viết văn. “Hắn thấy bản thân khổ quá, tức bực quá”. Hắn cau có, gắt gỏng, cạnh tranh chịu đối với cả mình và với bà xã con.

Hắn tìm về men rượu cay nồng để giải tỏa mọi ưu phiền bực tức trong cuộc sống. Để rồi về hắn ko còn kiểm soát điều hành được hành động của chính mình, hắn trút không còn nỗi ân oán hận, khó chịu lên đầu vợ con, tạo bao tổn thương buồn bã cho những người dân Hộ rất mực yêu thương, trân trọng. Khi tỉnh giấc, hắn ân hận hận bởi thấy mình tồi tệ, đang hành hạ vợ con, hắn đau lòng vị đã giày xéo lên vẻ ngoài sống của mình. Lòng hắn rũ bi thiết và từ nghĩ:

Thôi cố là hết! Ta vẫn hỏng! Ta sẽ hỏng đứt rồi

Người nghệ sĩ lâm vào tình thế trạng thái bế tắt, giỏi vọng, bị quấn vào vòng xoáy mưu sinh của cuộc sống lắm bon chen, bộn bề. Tác giả đã sâu sắc sắc sảo trong việc mô tả tâm lí của nhân vật Hộ khi cần chịu đựng nhị tấn thảm kịch đầu trớ trêu, ngang trái, dò vò thân xác và trọng tâm hồn anh. Hắn thức giấc rượu, thấy từ bỏ xanh xao nhưng hắn thương, nạm lấy tay Từ với khóc, nước mắt hắn tuôn ra như quan yếu kìm nén, phần đông khổ nhức đã khiến hắn vỡ vạc òa, nức nở. Từ tỉnh giấc giấc cùng thương ông chồng vô cùng vị Từ gọi nổi khổ đau mà ck phải gánh chịu. Tự ru con mà hai lòng lệ đầm đìa.

Tiếng khóc của Từ và Hộ đã tố cáo xã hội tồi tàn, tệ hại, xấu xa, chiếm đi miếng cơm trắng manh áo của rất nhiều con người nghèo đói, giật đi cả ước mơ cao đẹp, đầy tình nghĩa, đày đọa cuộc sống thường ngày khốn đốn của người dân, bóp méo nhân bí quyết con fan vì đồng tiền, đầu độc trung khu hồn vốn cực kỳ đẹp với thơ mộng của tín đồ nghệ sĩ.

Tác phẩm “Đời thừa” của nam Cao đã chứa đựng nội dung tư tưởng mang chân thành và ý nghĩa hiện thực tàn ác của làng mạc hội ngày ấy cùng toát lên lòng tin giá trị nhân đạo sâu sắc.

Nam Cao đã miêu tả ngòi cây viết hiện thực đầy tinh tế, tỉnh táo khuyết và sắc lạnh của mình, vừa nặng nề trĩu khi lên án loại xã hội tàn khốc nhưng cũng rất đằm thắm thương yêu khi diễn tả tình cảm gia đình.

Tác giả sử dụng bút pháp diễn đạt tâm lí nhân vật cực kỳ độc đáo, qua gần như lời độc thoại nội trung ương đầy dằn xé, qua cử chỉ, ánh mắt, hành động và qua cả giờ khóc đáng thương của họ. Như vậy mới dễ đi sâu vào lòng của người đọc bởi sự yêu quý yêu, thấu hiểu trước bi kịch của nhân vật.

Với phái mạnh Cao, nghề văn là 1 trong những nghề cao quý, ông nhờ cất hộ gắm điều đó vào nhân đồ vật Hộ, ông tôn thờ văn chương cũng giống như Hộ coi văn học là sinh mạng, là cuộc sống, là khá thở của bản thân vậy. Nhà văn phải bao gồm lương tri, thiên lương cao đẹp, hành văn bằng cả trái tim chân thành, biết yêu thương thương. Cùng với nhân đồ dùng của mình, ông vừa đồng cảm, vừa trân trọng, vừa lên án, cáo giác xã hội vẫn bóp nghẹt hơi thở cuộc sống thường ngày của gia đình anh, bóp nghẹt năng lực và cầu mơ chân chủ yếu của họ.