Đầu tiên để nói về truyện này thì …. đấy là truyện trước tiên đưa tôi mang lại với quả đât ngôn tình Trung Quốc.

Bạn đang xem: Hóa ra anh vẫn ở đây

Tôi đọc truyện này trong suốt một tối (tôi là đứa đọc chậm trễ hiếm có khó tìm – hậu quả của lười gọi từ nhỏ), đến sáng sau tôi lại ngồi phát âm lại một lượt nữa. Ấn tượng trong tôi về một cuốn tiếu thuyết hiện nay tôi đang cố trên tay đó là: lý do có một tín đồ có suy nghĩ giống mình cho thế.

Nếu để nói tới truyện này có hay không, thì thực sự đối với tôi rất khó khăn để nhận xét một biện pháp khách quan lại được. Nhưng chắc rằng cũng hệt như rất không ít người đến với đái thuyết china qua “Bên nhau trọn đời” của nuốm Mạn thì sẽ tương đối khó chấp nhận bất kể lời chê bai làm sao về tác phẩm được coi như như tượng đài trong nhân loại ngôn tình này, cùng với tôi cũng vậy thôi, cái ấn tượng ban đầu xuất sắc đẹp mà “Hóa ra anh vẫn ở đây” đưa tới cho tôi đã khiến cho tôi rất khó có thể có nhận xét khách quan được rồi, cung ứng đó là tôi nhận thấy chính bạn dạng thân tôi trong từng suy nghĩ của tô Vận Cẩm – nhân vật chính trong truyện.

“Hóa ra anh vẫn sinh sống đây” – một cuốn truyện nói tới tình yêu thương của Trình Tranh và Tô Vận Cẩm, một người đàn ông sinh ra đang ngậm chiếc chìa khóa vàng với một thiếu nữ có gia cảnh thiếu thốn. Chúng ta đến cùng nhau lúc còn trẻ tuổi, nhưng mọi người trong chúng ta lại băn khoăn làm thay nào để yêu đối phương mà không làm họ bị tổn thương, vậy phải đã bao gồm sự phân tách cách. 4 năm trôi qua, chúng ta lại trở về bên cạnh nhau, biết phương pháp trân trọng nhau hơn, biết cách yêu mến nhau hơn.

Tô Vận Cẩm nói:

“… ai đã quy định rằng cô bé Lọ Lem duy nhất thiết đề nghị được hoàng tử cứu vãn vớt? trong truyện cổ tích chỉ bảo rằng từ kia trở đi cô bé nhỏ Lọ Lem cùng hoàng tử tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn, nhưng trước đó chưa từng có ai khám phá sâu xa coi cái hạnh phúc ấy yếu mọn biết bao nhiêu, chưa từng có ai hỏi cô nhỏ xíu lo lem có đồng ý hay không, cũng trước đó chưa từng có ai hỏi xem cô gồm yêu hoàng tử tuyệt không, ngoài ra chỉ cần bàn chân cô ướm vừa chiếc giầy thủy tinh, thì cứ đề nghị đúng lý cơ mà cảm động rớt nước đôi mắt theo hoàng tử hồi cung, tiếp đến vĩnh viễn nơm nớp lo lắng trong cảnh niềm hạnh phúc rằng nếu không có chàng cứu giúp vớt, bạn nữ đến từ bây giờ vẫn còn vẫn giặt quần áo bên bờ sông giá lạnh …”

“… Tôi biết cậu đã và đang gắng rất là đối giỏi với tôi, cậu không tồn tại ý sinh hoạt trên cao ngó xuống, chỉ nên mặt sàn ở phía dưới chân họ đứng lên đang không cùng một mức với nhau rồi, tôi đề nghị kiễng chân lên bắt đầu ngang bởi cậu được, tôi không muốn bản thân mình mệt mỏi đến thế, vậy nên Cư An nói đúng, tôi không đủ can đảm yêu cậu …”

Trình Tranh nói:

“… hoàn toàn có thể tôi chưa phải chịu nhiều đau buồn như cậu, nhưng bất kỳ người xuất thân từ khu vực nào, nghèo yếu hay nhiều có, cái ao ước đợi yêu cùng được yêu chẳng hề khác nhau, cậu đừng lấy lý do này ra nói chúng mình không phù hợp nhau, vô tư với tôi chút đi …”

“… Vận Cẩm, tôi không đề nghị cậu buộc phải kiễng chân lên để xem tôi, tôi chỉ việc cậu đứng ở kề bên để cùng tôi san sẻ …”

Trình Tranh – một nhân vật đắm say tình nhưng lại cũng đầy lý trí, gồm nhấc lên được thì cũng sẽ đặt xuống được tình cảm ấy, dù có tiếc nuối, có mong ước tình cảm ấy được kéo dãn dài đến bao lâu. Trình Tranh yêu đánh Vận Cẩm ngay từ tầm nhìn đầu tiên, mặc dù thế ở cái tuổi bắt đầu lớn thì tình yêu ấy được bộc lộ vụng về bao nhiêu, dễ thương và đáng yêu bao nhiêu cũng ko được đáp lại. Mọi khi anh cảm xúc được gồm chút tiến triển, có chút hi vọng trong tình yêu ấy thì điều anh phải đương đầu lại càng đáng ngán hơn: Khi ngừng trung học, sơn Vận Cẩm chủ động hôn anh nhưng lại quãng ít ngày sau đó là sự biệt tích của cô. Anh bày tỏ ước muốn cô cùng cậu học hành một khu vực lại chỉ để dấn ra kế tiếp rằng đầy đủ thứ cô mong mỏi chỉ là giữ khoảng cách giữa nhì người; lúc Trình Tranh đến thăm cô sau hồ hết tháng ngày đấu tranh tư tưởng, hạnh phúc vui mắt khi nhận ra trong tiềm thức của cô ấy vẫn luôn có anh thì ngay kế tiếp lại cảm nhận sự hờ hững và chấm dứt khoát trong tình cảm của cô, dù anh có đổi khác vì cô đi chăng nữa; Lần đầu tiên hai fan trải lòng cùng với nhau nhiều hơn thế nữa là thời gian Trình Tranh tham dự đám cưới của chị em Tô Vận Cẩm, cô vẫn biết tình yêu của anh từ rất lâu lắm rồi tuy vậy lại không dám đáp lại, vậy yêu cầu cô đành là bạn ích kỷ.

Thời gian họ phương pháp xa nhau có lẽ rằng còn nhiều hơn thế nữa cả thời hạn họ chạm chán nhau, mà lại tình yêu thương đầu đời chưa phải nói ý muốn quên là quên được. Vậy nên mặc kệ tất cả, chỉ cần đó là tiếng khóc của tô Vận Cẩm, Trình Tranh lại chạy đến bên cô. Lần này anh đã có được Tô Vận Cẩm đáp lại cảm xúc ấy, nhưng những thứ ban đầu tưởng dường như rất đẹp, vô cùng tốt, tuy vậy cả hai bạn họ cứ như đang bước trên lớp băng mỏng dính vậy, bất an, lo ngại cho sự tồn tại cuộc sống thường ngày chung lâu dài. Anh yêu thương cô bằng hết toàn bộ những gì anh có: con tín đồ anh, tiền vật dụng ở Bắc Kinh, sự giúp sức của gia đình, mặc dù vậy anh luôn luôn sống trong nỗi bất an, thắc thỏm nên trong cả khi anh mong mỏi giúp cô mà cũng không đủ can đảm để cô biết, một chút việc thôi cũng khiến cho anh ghen với người đã từng tiếp xúc, cũng chính vì tình yêu thương của anh bên cạnh đó không được cô đáp trả. Cùng với tính cách trẻ con, có chút ngỗ ngược của Trình Tranh, thuở đầu là sự nhường nhịn nhịn của sơn Vận Cẩm, tiếp nối là cả sự nỗ lực chu toàn để bồi lại được phần như thế nào cô cảm giác thiếu nợ anh. Căng thẳng không? Trình Tranh đương nhiên là có; có cố gắng để duy trì không? Anh tất cả chứ, thậm chí là trước cô thì anh luôn luôn cảm thấy là tín đồ yếu rứa hơn trong quan hệ tình dục giữa nhị người. Chính vì sự bất an, căng thẳng mệt mỏi và cố gắng trong tình yêu ấy đã làm cho một Trình Tranh sang chảnh đến vậy, ngang bướng cho vậy và tất cả chút nào đó cầu xin trong cảm tình của tô Vận Cẩm đã phải buông tay. Còn yêu cô là mặc dù thế lại ko thể cảm giác được cảm xúc cô dành cho anh, bao trung tâm sức chi ra ngần ấy năm trời chỉ khiến anh thêm mệt mỏi, thêm thất vọng khi đến một chút biểu lộ yêu thương, một ít ghen tuông thôi cô cũng không giành riêng cho anh.

Tô Vận Cẩm là bạn biết rõ mình là ai, đã đứng ngơi nghỉ đâu. Thời mộng mơ được một tín đồ như Trình Tranh để ý có ai lại không xao động, cô cũng như vậy thôi. Nuốm nhưng thuở đầu chỉ là từ bỏ ti về học tập, sau là từ bỏ ti về gia thế đã khiến cho cô bắt buộc nào từ nhiên tiếp nhận tình cảm của anh được. Đúng là chẳng ai mong mỏi làm nhọ nhem cả, nhưng mà nếu vẫn được hình thành trong hoàn cảnh thiếu thốn bởi thế thì sao chứ? chắc hẳn rằng nếu cô cứ đồng ý tình cảm của anh, cùng vun đắp cảm tình ấy thì có lẽ rằng cô cũng đã hết là bạn dạng thân cô nữa, bởi lẽ vì cô là người coi trọng từ tôn của bạn dạng thân hơn tất thảy. Dìm phong phân bì quyên góp của chúng ta đã khiến cho Tô Vận Cẩm ý thức được thâm thúy ranh giới thân Trình Tranh và cô.

Rời xa Trình Tranh, tách xa tp quê hương, đăng ký vào ngành học tình dục công chúng có lẽ rằng là đưa ra quyết định làm lại chủ yếu mình của tô Vận Cẩm. Cô đề nghị gạt bỏ sự từ ti của bản thân, học phương pháp để hòa đồng hơn là toàn bộ những gì cô cố gắng làm, nhưng đầy đủ tình cảm giành riêng cho Trình Tranh nằm tại một góc qua đời của con tim mà thiết yếu cô cũng ko biết, tình yêu ấy như 1 ý niệm trong trái tim trí cô rồi, bởi vậy nên lúc nghe điện thoại cảm ứng thông minh của anh cho dù anh không công bố nhưng cô vẫn biết đó là anh, rồi lại vô thức gửi tay lên môi nhằm tìm tìm nụ hôn đầu đời. Nhưng mà bao nhiêu nỗ lực của cô phần đa đổ sông đổ biển khi Trình Tranh một đợt nữa xuất hiện trong cuộc sống đời thường của cô. Đứng trước anh, cô luôn luôn tự ti, luôn luôn cúi mặt và cắn chặt môi. Cô lãnh đạm từ chối anh không còn lần này đến lần khác nhưng chính trong những lúc cô cảm thấy đơn độc nhất, thiếu vắng tuyệt nhất thì cũng chỉ tất cả anh ở mặt cô thôi, vậy thì cô còn lý do nào để lắc đầu anh nữa đây. Chưa hẳn Tô Vận Cẩm chấp nhận tình yêu thương của Trình Tranh do anh là bạn duy tốt nhất đến mặt cô dịp cô không có ai bên cạnh, mà bởi vì cô mệt mỏi giữa tranh đấu giữa lý trí và tình cảm, giữa lòng trường đoản cú tôn của cô ý và tình yêu nồng nhiệt của Trình Tranh, sau cuối thì tình cảm của anh cũng đã thắng.

Những mon ngày tưởng như hạnh phúc cực độ ấy trôi qua cấp tốc quá, có lẽ quãng thời hạn yêu nhau chẳng xem xét ấy chỉ là một phần rất nhỏ tuổi trong hành trình dài của họ. Một sơn Vận Cẩm sinh sống tự lập đang quen, luôn luôn chỉ một mình làm đều việc, vậy mà nay lúc nào cũng có Trình Tranh sinh hoạt bên, luôn luôn muốn anh cùng cô ở cùng một chỗ, thêm phần nhiều bất đồng nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày thì cũng thật nặng nề để cô rất có thể thích ứng được. Cô gật đầu tình cảm của anh, sống thông thường cùng anh thì kia đã là sự việc thỏa hiệp ngầm vào cô, cô chỉ cần tình yêu của họ như vậy, ko có bất cứ điều gì khiến cho cô đề nghị nương dựa vào anh, khiến cô bị thương tổn lòng từ trọng. Nhưng sự đời ko được như cô ước ao muốn, dù ước ao dù không thì gia đình cô vẫn cần đến việc giúp đỡ, chiếu cầm của mái ấm gia đình Trình Tranh. Thời điểm cô thỏa hiệp trong cảm xúc với anh thì cũng là lúc cô tự cho chính mình ngang bằng với anh, nhưng mà hết lần này đến lần khác vẫn là anh hỗ trợ thì đông đảo chuyện mới ổn, thì cô đã mất đứng ngang bởi với anh được nữa. Lòng trường đoản cú tôn của cô ấy bị tổn thương, nhưng lại cô bắt buộc từ bỏ anh được nên chỉ có thể càng ngày càng ra sực vun vun cuộc sống, chăm sóc anh tinh tướng hơn.

Xem thêm: Trắc Nghiệm Chọn Nghề Phù Hợp Với Ngành Nghề Gì? Trắc Nghiệm Hướng Nghiệp

Nếu đánh Vận Cẩm cũng như những người con gái khác, rất có thể bỏ qua sự từ bỏ ti của bản thân, hoàn toàn có thể thỏa hiệp với từ bỏ tôn của phiên bản thân để tiếp nhận sự hỗ trợ của Trình Tranh tự nhiên hơn, phần lớn điều rất có thể sẻ phân tách cùng anh thì có lẽ mọi chuyện đang khác. Tuy nhiên với tính con nít và được nuông chiều chiều của Trình Tranh thì liệu anh hoàn toàn có thể hiểu được những lưu ý đến và cảm thấy của cô? Vậy đề xuất trong lúc bức bí nhất cô đã không lựa chọn sự giúp đỡ của anh, cố kỉnh vào đó cô tìm đến Thẩm Cư An. Vẫn luôn là Cư An là fan hiểu cô hơn, hiểu hoàn cảnh và suy nghĩ của cô hơn thiết yếu người đang sống cùng cô. Thực chất từ trước kia Tô Vận Cẩm luôn biết cho sự giúp sức của mái ấm gia đình Trình Tranh dành cho gia đình cô, từ những việc kiếm đến dượng một công việc, cho tới việc bỏ lỡ những sai phạm của dượng, nắm nhưng, dịp cô biết là lúc câu hỏi đã rồi. Vậy bắt buộc cô cũng muốn đứng ngang bởi với anh thì ngay từ đầu đã không được rồi. Một quan lại hệ cơ mà một người luôn luôn phải kiễng chân lên mang lại bằng tín đồ kia sao mà căng thẳng mệt mỏi đến thế. Cô đã có lần muốn giới hạn quan hệ của họ nhưng cô hiểu được cô ko cam chổ chính giữa và anh cũng sẽ không buông tay, thế nên cô càng nỗ lực trong hồ hết tháng ngày ở tầm thường ấy. Yêu thương nhau, ở tầm thường với nhau, vậy nhưng một fan cứ phải cố gắng để hiểu người kia, một bạn lại đề xuất cố gắng chiều chuộng người kia thì liệu có duy trì được lâu.

Với bản tính trầm yên như tô Vận Cẩm, việc mở lòng với đa số người sao mà trở ngại đến thế, ngay khắp cơ thể ngày ngày sống mặt cô là Trình Tranh cũng bắt buộc hiểu được con bạn cô. Anh càng muốn quan hệ của mình đi sâu hơn thì trong khi cô lại không muốn vậy. Cô hiểu cho việc khao khát trong tình cảm của anh tuy vậy lại không để cho anh hoàn toàn có thể hiểu được cảm xúc của cô. đông đảo chuyện cô chỉ giữ trong trái tim và cố gắng chiều theo ý anh, bất kể cô có thích xuất xắc không. Cô gồm yêu anh không một trong những quãng ngày ở chung ấy hay chỉ cần tiếc nuối rồi phân biệt tình yêu của bản thân mình khi anh đang buông tay? Ngay từ thời điểm ngày là một cô thiếu hụt nữ, hình hình ảnh Trình Tranh sẽ ở trong tâm địa trí của cô ấy rồi, chỉ là cô nỗ lực quẫy đạp ra khỏi tình cảm ấy, không thích trở thành nhọ nhem thôi. Thỏa hiệp toàn bộ để đến mặt anh có lẽ rằng là sự anh dũng nhất thời thanh xuân của cô rồi. Còn nếu như không yêu thì vì sao phải chống chọi với bản thân, đề xuất cố gắng bảo trì cuộc sống phổ biến ấy dù hiểu được hai bạn đang bước tiến trên một tấm băng mỏng.

“… Một người đã tất cả thời gần gụi như domain authority thịt bên trên người, hóa ra cũng bặt vô âm tín giữa hải dương trời rộng lớn …”

“… Ông trời rất có thể xui khiến cho hai kẻ có tình trùng phùng nơi chân trời góc bể, ráng mà tư năm dài đằng đẵng chẳng gửi đẩy cho đàn họ gặp lại lấy một lần, ắt hẳn là trừng phạt bầy họ yêu thương nhau chưa đủ sâu nặng trĩu …”

“… Ai trong trái tim chẳng có một tòa yêu đương thành …”

“… Cũng phải, người ta luôn phải nếm trải loại không hạnh phúc thì mới hiểu cố nào là hạnh phúc …”

Tô Vận Cẩm nói:

“Nếu chị chạm mặt lại anh ấy, chổ chính giữa nguyện duy nhất của chị là – hi vọng anh ấy ko hạnh phúc, ít ra là ko được niềm hạnh phúc hơn chị … cũng chính vì chị vẫn quan yếu nào tự bỏ. Rất thỉnh thoảng chị hận anh ấy, thế nhưng yêu anh ấy còn nhiều hơn thế …”

Trình Tranh nói:

“Tô Vận Cẩm, đồ vật gi em cũng không nói, tại sao em ko nói! Thứ bọn bà ích kỷ này, phụ thuộc vào cái gì chỉ rất có thể là anh đi tìm kiếm em, chứ em thì ko thể đi tìm kiếm anh, bốn năm rồi, anh vẫn cứ ở đây, dẫu vậy em thì chỗ nào chứ?”

Chia tay nhau, mỗi người lũ họ lại sở hữu một cuộc sống đời thường khác nhưng chẳng thể nào quên được tín đồ kia, bất kể bên họ luôn có tín đồ khác. Vận Cẩm lúc đầu là chờ đón anh đã tìm cô, sau lại hại không dám đi kiếm anh, bởi cô sợ bên anh vẫn có người khác, cô hại mình lại bị tổn thương vậy nên cô gật đầu đồng ý một cuộc sống không tất cả anh, làm cho những suy xét về anh vẫn như vậy. ở đầu cuối cũng vẫn là Trình Tranh đi tìm cô.

Bốn năm trôi qua, nhiều điều đã xảy ra với mỗi người, nhưng bao gồm nỗi đau chỉ có họ mới rất có thể san sẻ mang lại nhau, bọn họ vẫn là một trong những phần của nhau như những thời trước cũ. Sơn Vận Cẩm nhận biết rằng Trình Tranh vẫn chính là con tín đồ cô đã từng quen biết, vẫn thói càn quẫy con trẻ con. Cô hiện thời đã không hề là một cô nhỏ xíu Lọ Lem nữa cơ mà cô lại không dám tiếp nhận anh. Không thể vướng mắc tự ti về khoảng cách giữa hai fan họ, dẫu vậy cô hại một cuộc sống đời thường chung giữa họ như trước đó đây, cô sợ chiếc không cấu kết giữa họ, sợ giữa họ lại có chia tay thêm lần nữa.

Sự ra đi của bà bầu Tô Vận Cẩm khiến cho cô cảm thấy yêu cầu một bờ vai để cô rất có thể dựa vào biết bao, nhưng lại cô cũng biết rằng bờ vai ấy chỉ gồm Trình Tranh mới rất có thể mang đến cho cô. Vậy thì hãy cứ phụ thuộc anh, sẻ chia nhưng nỗi đau, cơ mà gánh nặng với anh nhằm cô rất có thể sống dễ chịu và thoải mái hơn, nhằm anh cảm nhận được rằng anh cũng là 1 phần của cô. Không hẳn là cô nhỏ xíu Lọ Lem nữa, cô chỉ muốn là một cô bé bình thường, được tín đồ mình yêu mến yêu luôn ở mặt mình, không thể tự ti, không thể đắn đo suy nghĩ, để phân biệt rằng “khi còn son trẻ bọn chúng mình cũng đã từng lạc bước, mà lại vẫn ổn, xuôi ngược ngang dọc, thì ra anh vẫn làm việc đây”

Tôi biết rằng rất nhiều người khi đọc ngừng truyện này cảm giác không thích phụ nữ nhân vật bao gồm nhưng lại cực kỳ thích một hình tượng nhân đồ dùng nam như Trình Tranh.

Trình Tranh bao gồm nét con nít trong tính giải pháp từ cơ hội còn trẻ cho đến khi sẽ 28 tuổi quay về lại với sơn Vận Cẩm. Nét trẻ con ấy được Tân Di Ổ chế tạo khá dễ thương và ko khiến cho người đọc cảm thấy khó chịu. Cùng với đó là sự việc si tình ko phải ai ai cũng có được. Ko phải ai ai cũng dám kiên định cho tình cảm của chính bản thân mình như vậy, từ thời hoa niên trao tình yêu đi mà đắn đo đến khi nào mới được hồi đáp, cho tới những mon ngày phân tách cách dường như anh sống tại tp G chỉ vì tp ấy có người con gái anh yêu thương. Anh không đi kiếm cô, cũng không ăn năn hận vày ngày ấy anh chia tay cô tuy thế anh vẫn lặng lẽ âm thầm ở đó chờ cô quay trở về tìm anh, để xem thấy anh vẫn sẽ ở đó chỉ để hóng cô tảo lại. Hầu hết việc tưởng như cả đời này anh sẽ không bao giờ làm vậy nhưng chỉ bởi vì cô mà lại anh đã rứa đổi. Anh hoàn toàn có thể ngồi mặt hàng giờ đùa cờ vây như thể đang được đắm chìm vào quả đât của cô, tất cả thế cứ sống vì thế mà hóng cô. Anh có thể xuống nhà bếp vì cô cơ mà nấu ăn uống – một bài toán chưa từng bao giờ anh làm, có thể vì cô mà biến hóa tất cả. Suốt ngần ấy năm, anh cũng chỉ hướng về 1 mình cô, lặng lẽ trợ giúp cô mà không dám để cô biết, lặng lẽ đến mặt cô khi cô đề nghị anh nhất.

Một số người nhận định rằng Tô Vận Cẩm không xứng với tình thương của Trình Tranh. Lúc anh yêu thương cô đến do đó thì cô chỉ đáp lại anh đó là sự lạnh lùng. Một hoàng tử như trong truyện cổ tích bước ra, bao gồm mấy ai là ko thích, nhưng gồm mấy ai lại ý muốn là Lọ Lem. Sơn Vận Cẩm để ý đến nhiều đến sự biệt lập giữa họ, cố gắng để san lấp biệt lập ấy. Trường đoản cú trọng của cô ấy được bỏ trên cao, nhưng này cũng là điều tốt nhất cô tất cả khi đứng trước Trình Tranh. Giả dụ cô yêu anh tức thì từ ban đầu, thuận theo ý anh tức thì từ ban đầu, chấp nhận anh một cách hoàn hảo như Lọ Lem gật đầu hoàng tử thì liệu tình thương từ chiếc nhìn trước tiên của Trình Tranh bao gồm được duy trì lâu mang đến vậy, bởi lẽ tính phương pháp ấy làm một trong những phần của sơn Vận Cẩm – tín đồ anh yêu. Có phải sơn Vận Cẩm tự làm cực nhọc mình ko trong tình cảm với Trình Tranh? tôi không nghĩ là như vậy. Chẳng ai ao ước phải kiễng chân lên nhằm bằng với những người khác, bất kỳ người khác đó là người mình yêu. Bao gồm tính toán, có suy nghĩ nhiều vượt chăng về biệt lập giữa họ? tuy nhiên Tô Vận Cẩm đang còn là bạn dạng thân nữa không ví như như cô quá phụ thuộc vào Trình Tranh, sẽ sót lại gì nếu ngay cả đến ngước đầu để rất có thể nhìn ngang bằng tầm đôi mắt cô cũng không thể làm được. Trình Tranh cũng hỏi cô rằng những chế độ ấy, đều tự trọng ấy chỉ áp dụng so với một mình anh thôi, trong những lúc cô có thể là người thứ cha xen vào cuộc sống thường ngày của mái ấm gia đình khác. Nhưng anh ngần ngừ rằng so với cô thì lòng từ trọng ấy đặc trưng hơn cả, mất anh rồi thì tự trọng ấy với người khác cũng không đặc biệt quan trọng nữa. Suốt bốn năm họ xa cách, cô vẫn nóng lạnh riêng mình, điều cô cần là khá ấm trong những lúc cô đơn độc nhất, dịp mất nhỏ và đang trước nguy cơ tiềm ẩn mất việc thì người rất có thể giúp cô chỉ có fan ấy thôi. Mối quan hệ ấy kéo dãn dài nhiều năm tuy nhiên tự bạn dạng thân mọi cá nhân trong quan hệ tình dục sai trái ấy cũng biết được rằng nó đã chẳng mang lại đâu cả, bọn họ chỉ mang đến với nhau vì bắt buộc nhau trong chốc lát.

Tô Vận Cẩm trở lại về bên cạnh Trình Tranh, không dám bảo đảm hạnh phúc nhì người sẽ sở hữu được nhưng mà trước một Trình Tranh đã biến đổi ít nhiều bởi cô thì cô cũng không phải phải mạnh mẽ trước anh nữa, cô đã rất có thể dựa vào anh sau đều mất mát đã từng qua, hoàn toàn có thể sống một cuộc sống đời thường thoải mái hơn trước, không đề nghị phải cố gắng quá nhiều, không nhất thiết phải gắng gượng nhằm kiễng chân lên cho bởi với anh nữa. Có trải quan mất non và chia tay thì họ vẫn càng biết mến thương quý trọng phần đa gì đang có, nhưng lại họ hầu hết không hối hận vì đã mất quãng thời gian 4 năm để đi đường vòng, vì họ nhận ra rằng họ chạm mặt lại nhau vào đúng thời gian ấy thì họ mới hiểu được đầy đủ gì bọn họ thật sự mong muốn có.