Hiện nay vấn đề biển đảo và quê hương cần được bảo đảm và ra mắt đến nhân loại biết một nước ta tươi đẹp mắt cho bạn bè quốc tế biết đến nhiều hơn thế đang là một trong việc đáng tạo nên một non sông đang cải tiến và phát triển như nước ta.Vì vậy càng có khá nhiều tác phẩm hay ca ngợi về non sông non sông trong số kia là những tác phẩm thơ ca văn học tập mang nhiều giá trị sâu sắc để quảng bá quê hương non sông con người vn ta .Sau phía trên camera365.com.vnrum vẫn gửi đến các bạn nội dung bài viết Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê, biển lớn đảo nhằm chọn mang đến mình số đông lời thơ hay độc nhất nhé.Những bài bác Thơ 8 chữ về quê hương, làng mạc quê, biển đảo

Bạn đang xem: Thơ 8 chữ về quê hương

Vợ yêu ơi em tất cả nghe tiếng biểnLúc gầm vang dịp rì rào tha thiếtNhững thời nay trong mỗi người dân ViệtTiếng biển cả cuộn trào, tiếng biển khơi sục sôi...Hậu phương đất liền yên trọng tâm nhé vợ ơiCuối tuần về quê đến anh nhắn đôi lờiThưa với cha và dâng hương khấn mẹAnh vẫn vững vàng địa điểm biển hòn đảo xa xôi...Em hãy đưa smartphone kề ngay sát nôiĐể con chúng bản thân nghe tiếng của biển cả khơiAnh cần yếu ẵm bồng ru con ngủGửi tiếng biển khơi về im giấc nhỏ thôi...Em bao gồm nghe tiếng biển trong tâm ngườiTiếng của chủ quyền tiếng hạnh phúc vui tươiNhưng tàu giặc mà tấn công bờ cõiTiếng biển lớn hiền hòa đã hóa giờ đồng hồ ngư lôi...Biển xanh yên ổn lành đâu mong máu đỏ rơiĐảo nhỏ dại yêu thương chỉ mong sao tiếng đại dương cườiĐón rạng đông mỗi ban mai ngày mớiTiếng biển lớn đêm về như tiếng người mẹ à ơi...Anh biết lục địa đang lo ngại khôn nguôiĐâu riêng bà xã yêu nhưng hàng triệu triệu ngườiHướng về phía Đông yên ổn nghe giờ biểnMong an ninh cho tàu cá ra khơi...Vợ yêu ơi...anh đề nghị đi trực rồiPhút chào nhau nhau giờ đồng hồ biển bỗng mặn môiChiều ni nhé hết ca anh lại hẹnGọi để vợ nghe giờ biển... Tiếng yêu đời...​
Bài thơ với nỗi niềm anh lính biển lớn xa quê gửi về khu vực hậu phương của tổ quốc,vì trọng trách mà nên quên thân mình để trấn giữ nơi đầu sóng ngọn gió của tổ quốc thuộc tình yêu hi sinh cao tay to phệ mà mái ấm gia đình đã dành riêng cho anh nhằm yên trung tâm công tác
Thêm một ngày bên trên quần đảo Trường SaBiển tĩnh lặng mà lòng tín đồ rất độngSắp bão giông không hề cơn gió lộngCơn bão lòng cuồn cuộn phía ngôi trường Sa.Thêm một ngày trên vùng đại dương của taThềm lục địa lại oằn lên nhức nhóiNgàn năm xưa ông cha đi mở cõiPhía chân trời, xương cốt gửi Hoàng Sa.Ngoài khơi xa vẫn lởn vởn nhẵn maLoài lang sói đói mồi bắt buộc thèm khátBao cơn sóng dồn dập xô Đá LátSong Tử vững vàng, nam Yết vẫy tô Ca.Có đất nước nào như sông núi taLịch sử phụ thân ông bốn ngàn năm bất khuấtTrong gian cực nhọc vẫn gồng lên giữ đấtĐất nước loé lên hình tia chớp ngang trời.Các con mẹ vật lộn giữa biển cả khơiNgăn sóng dữ đè lên trên thềm lục địaCon tai quái vật đẩy đà kia sắp đến sửaHút máu bạn trên thân người mẹ Việt Nam.Từ Cà Mau liền dải tới nam QuanMẹ việt nam vẫn không tròn giấc ngủ Đất thân phụ ông không nguôi ngày đoàn tụĐứa nhỏ Hoàng Sa linh cảm trở về.Một ngày buồn sao thấy lâu năm lê thêBiển yên bình mà lòng fan rất độngĐã bao lần khiến kẻ thù vỡ mộngTrong lòng người từng nhịp sóng trào dâng.​
Khu vực biển đông các quần đảo đang là điểm nóng nhất hiện thời về tranh chấp lãnh thổ.Bài thơ là nỗi nặng nề nhọc ,lo sợ và lòng quả cảm của những người dân lính đang sinh sống và làm việc mỗi một ngày cùng với ý chí thép cùng lòng cảnh giác cao độ
Nếu Tổ quốc đã bão giông trường đoản cú biểnCó một trong những phần máu thịt ở Hoàng SaNgàn năm ngoái con theo thân phụ xuống biểnMẹ lên rừng thương lưu giữ mãi ngôi trường SaĐất đất nước khi chập chờn bóng giặcCác bé nằm thao thức phía trường SơnBiển Tổ quốc chưa một ngày lặng ảBiển đề xuất lao như áo bà bầu bạc sờnNếu Tổ quốc bây giờ nhìn từ bỏ biểnMẹ Âu Cơ hẳn thiết yếu yên lòngSóng lớp lớp đè lên trên thềm lục địaTrong hồn người có ngọn sóng làm sao khôngMinh họa: Văn NguyễnNếu Tổ quốc chú ý từ bao quần đảoLạc Long cha nay không thấy trở vềLời phụ vương dặn nên giữ từng thước đấtMáu xương này nhỏ cháu vẫn nhớ ghiĐêm trần trọc nỗi mưa nguồn chớp bểThương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mùThương cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữThương Hòn Mê bão tố phía âm uNếu Tổ quốc nhìn từ bao yêu thương tíchNhững nhức thương trận mạc vẫn qua rồiBao dáng núi còn với hình góa phụVọng phu bi đát vẫn dỗ trẻ, ru nôiNếu Tổ quốc chú ý từ bao hiểm họaĐã mười lần giặc mang lại tự đại dương ĐôngNhững ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tửLũ bay Hoan bội bạc tóc kinh trống đồngThương non sông trên bố ngàn hòn đảoSuốt ngàn năm nhẵn giặc vẫn chập chờnMáu sẽ đổ làm việc Trường Sa ngày ấyBạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thânNếu việt nam neo bản thân đầu sóng cảNhững nam nhi trai ra hòn đảo đã quên mìnhMột nhan sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninhNếu Tổ quốc chú ý từ bao mất mátMáu xương kia dằng dặc suốt nghìn đờiHồn dân tộc ngàn năm không chịu đựng khuấtDáng con tàu vẫn phía mãi ra khơi​
Bài thơ như 1 lời tuyên ngôn độc lập sống mãi với độc lập biển đảo của bọn chúng ta,từ xưa đên nay những thế hệ phụ thân ông dân tộc bản địa ta đang sống và đảm bảo an toàn mãnh khu đất này với trên sẽ là dấu tích của con dân việt kẻ thù sẽ không lúc nào có thể tạ thế phục được
Các con đứng như tượng đài quyết tửThêm một lần Tổ quốc được sinh raDòng huyết Việt tan trong hồn người ViệtĐang hồi hộp thao thức với ngôi trường SaKhi hy sinh ở hòn đảo đá Gạc MaHọ đã mang ngực mình làm lá chắnĐể một lượt Tổ quốc được sinh raMáu của họ thấm vào lòng biển thẳmCờ nhà nước phất lên vào mưa đạnPhút sau cuối đảo đá hóa biên cươngHọ đã mang thân mình có tác dụng cột mốcChặn quân thù trên biển khơi đảo quê hươngHọ vẫn hóa cánh chim muôn dặm sóngHướng về chỗ đất người mẹ vẫn muốn chờNếu mẹ gặp mặt cánh chim về từ bỏ biểnCon đấy mà, mẹ đã nhận ra chưa!Có chỗ nào như Đất nước chúng taViết bằng máu cả ngàn chương sử đỏKhi giặc đến vạn fan con quyết tửCho một lần Tổ quốc được sinh raBiển mùa này sóng dữ phía Hoàng SaCác con chị em vẫn ngày đêm bám biểnMẹ sông núi vẫn luôn ở bên taNhư máu ấm trong màu sắc cờ nước ViệtBiển Tổ quốc vẫn cần fan giữ biểnMáu ngư dân trên sóng lại chan hòaMáu của mình ngân bài xích ca giữ lại nướcĐể một lần Tổ quốc được sinh raViệt nam ơi! bên dưới bão táp mưa saNgười thắp sáng một niềm tin bền bỉNhững giếng dầu trụ vững giữa khơi xaDầu là huyết thắp trên thềm lục địaSớm mai này nắng ấm ở trường SaTiếng con gà gáy bình an trên ngực đảoTiếng trẻ bé dại đến trường địa điểm sóng bãoThêm một lượt Tổ quốc được sinh ra​
Bài thơ truyền lửa mạnh mẽ đến mọi nhỏ dân nước Việt về truyền thống cuội nguồn dựng nước với giữ nước của dân chúng ta ,chỉ cần có bóng giặc giỏi tổ quốc lâm nguy truyền thống lâu đời ấy lại hừng hực khí thế
Ngàn trùng xa sóng vỗ về thủ thỉTiếng côn trùng rủ rỉ cùng với sầu biNơi hòn đảo xa thuộc nỗi lưu giữ phân kỳNgày em tới các gì mặt kỷ niệmNgười bộ đội đảo luôn luôn sẵn lòng yêu cầu kiệmGhi tạc lòng phần đông hoài niệm dấu yêuHải âu bay cảnh hòn đảo lúc trời chiềuTuy bi hùng vắng tuy thế thấy các hứng khởiNgày em đến cửa hàng chúng tôi mừng hấp hởiĐảo đón chào người lính cởi niềm riêngEm đến rồi với quần đảo thiêng liêngBờ cát trắng xóa cũng ở nghiêng nghênh đónNơi hòn đảo xa anh gồm đèn đom đómSoi bước đường mừng em cho thăm anhMong hải dương trời mai mãi ngát màu sắc xanhĐể ra về nhành san hô anh tặngTình anh lính đảo xa luôn thầm lặngNhớ thương những yên ắng phần đa nặng thươngMong không nguy hiểm trên khắp hầu hết nẻo đườngCùng anh nhé hậu phương em tra cứu đến.​
Bài thơ ca tụng những bạn lính đại dương và miêu ta chân thực cảm hứng mừng vui khi khu vực hậu phương tiền đường có những người dân mà những anh thương mến ngóng chờ hàng ngày ghé thăm
*

Nhớ không em phần đông ngày anh xa vắngEm chờ đợi như đón nắng mùa đôngNơi hậu phương em phổ biến thủy mặn nồngMuốn gửi bộ quà tặng kèm theo má hồng ra phương ấySóng vẫn đấy vẫn xô bờ cát vậyNỗi nhớ người đưa đẩy trơn thời gianNghe đâu đây đầy đủ cơn gió đại ngànAnh xin gửi đầy đủ tiếng bầy ân áiHải âu bay sóng tệ bạc đầu hoang hoảiỞ quê bên em khắc khoải chờ mongNhững ân ái vẫn thầm gọi mặt lòngEm vui nhé! Và ước ao ngày trở lạiDù con đường đầu khó khăn anh không ngạiDù trong tim trống trải hết sức cô đơnMong một mai sẽ được thấy em hờnNiềm niềm hạnh phúc như tiếng đờn anh tặng.​
Bài thơ tình yêu cao siêu của chàng lính biển,như một bức thư tình lãng mạng dành tặng kèm cho người yêu nơi hậu phương vẫn một lòng một dạ thủy tầm thường son sắt chờ tình nhân nơi tiền con đường trở về
Nghe em hát hải dương của ta đẹp nhất lắmNặng nghĩa tình hết sức đằm thắm ngôi trường SaCó fan bảo: xa...xa lắm...anh àNhưng tình em vẫn đậm chất với BiểnỞ địa điểm ấy bão giông luôn hiện diệnThêm quân địch luôn gây vươn lên là cuồng phongSẻ phân chia anh phần nhiều khao khát đáy lòngNhiều cảm xúc thật thanh vào dào dạtSóng rì rào anh tưởng chừng như lời hátBởi vào anh chẳng phai nhạt tình emNơi biển xa bao nỗi ghi nhớ khát thèmVề đất bà mẹ đã tất cả em hậu thuẫnBiển ru anh biết bao ngày vương vãi vấnTiếng hát em xua hết giận nhằm thươngHoàng Sa, trường Sa nhà nước vượng trườngĐể biển cả mãi hòa đời thường bạn línhVẫn phổ biến tình chứ không còn phỉnh nịnhYêu biển khơi rồi em chẳng hại bão giôngBiển yêu thương nhiều, em gọt giũa má hồngĐể đón nhận một khoảng không riêng biệtBiển xanh ơi! Hãy vẹn tròn danh tiếtGiữ tình em ta cùng viết lời caKhông xa đâu… ơi biển, đảo Trường SaEm vẫn mãi giữ mặn mà anh ạAnh gói gọn một tình yêu fe đáCủa em trao chẳng nghiêng ngả phiêu duBiển của ta không bóng dáng quân thùEm đã hát trọn lời ru biển lớn lặng.​

Xem thêm: Những Câu Nói Với Người Yêu Vui Nhất, Những Câu Nói Làm Người Yêu Vui Nhất

Biển hòn đảo nếu nghe qua lời ca câu hát vốn sẽ khá yên bình nhưng so với những bạn lính bắt buộc sống và đối mặt hằng ngày nơi đó mới nhận ra hết đông đảo hiểm nguy.Chỉ gồm tình yêu so với những người thân thương new là rượu cồn lực to phệ gửi đến những người quân nhân nơi hòn đảo xa
Nơi tôi sinh tây ninh làng quê nhỏ tuổi Không ầm ĩ náo sức nóng quá ai ơi Những con phố mòn lối bước đi đi người qua lại ngược xuôi âm thầm . Nơi tôi sinh tây ninh nông thôn .nhỏ Từng con tín đồ đều thấy rất thân thuộc Phiên chợ thành ồn ã buổi chiều hoen Đêm đèn sáng sủa thả hồn theo làn gió . Vị trí tôi sinh tuyến đường ngắn và thanh mảnh Thường rộn ràng những buổi sáng ,chiều hôm Hàng cửa hàng mọc lổn nhổn lấn ra ngoài đường Người lao động quen ngửi mùi bụi bặm . địa điểm tôi sinh bé ngõ thật là nhỏ tuổi Chỉ lâu năm chừng nhì chục bước đi Ngõ thì thấp nhà lại yêu cầu cao lên. Để kị bị lụt từng mùa mưa và bão tới . địa điểm tôi sinh bé ngõ thiệt là nhỏ dại 7,8 gia đình hoà thuận sống bên nhau bạn lao hễ nghèo đa số là tay chân . Sống giản dị giàu tình thương đồng một số loại . Nhà tôi ngơi nghỉ nơi bình dân đó đấy...........​
Ai cũng trở thành có quê nhà ,nơi cơ mà ta đã có mặt và béo lên chỗ ấy vẫn là noi đẹp tuyệt vời nhất thế giới này như bao gồm những gì mà ta biết về đầy đủ con người ở nơi ấy ,như số đông kỷ niệm đang theo ta suốt trong năm tháng đầu đờiTổng hơp bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê 9:Trở lại quê hương

Tôi quay trở lại một chiều khô hanh hao nắngDấu gót hài có dấu hiệu rục rịch bụi con đường xaĐem lòng yêu thương ngọn Ấn với sông TràNỗi xa quê vẫn mãi hoài rẻ thỏmQuê hương tôi nép bên dòng sông nhỏMái nhà gianh khép bóng mọi hàng treKhói chiều lam rải xuống lối đi vềGió nội đồng thơm lừng hương thơm mái rạLàng tôi sống ruộng vườn xanh chén ngátNhà ông bà tất cả mấy ngọn dừa caoHoa ngũ mùi hương xanh đỏ mọi bờ ràoĐằng sau công ty hố bom suy bì bõm vịtLàng tôi sinh sống mỗi chiều lúc gió vítSáo vi vu no gió rất nhiều cánh diềuĐám trai xóm thủ thỉ chuyện tình yêuLàng bên kia có cô thiếu nữ xinh lắmLàng tôi ở ở bên cạnh bờ thôn biểnThuyền thúng chài trôi nổi mọi ven khơiNghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hờiGiữa hầu hết hàng phi lao chịu khó ấyTôi ở đây chỗ bờ đê ngày cũMãi miết nhìn đàn chim mải miết bayMùi mặn nồng lồng ngực khiến cho hồn sayĐàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghéTôi nằm đây nhớ về rất lâu rồi cũThời trẻ em thơ bắt ốc cùng với lội đồngĐến mai này liệu biết tất cả còn không?Mai xa quê đã đau lòng lữ thứ…​
Bài thơ là hình ảnh những người con xa quê tìm trở về xứ sở cũ sau nhiều năm dài xa cách bài thơ diễn đạt hình hình ảnh quê hương chân chất mộc mạc mà bình dân hình ảnh quen trực thuộc có ấn tượng đặc biệt trong trái tim con người .
Quê mùi hương tôi có dòng sông xanh biếcNước gương trong soi tóc những hàng treTâm hồn tôi là một trong những buổi trưa hèTỏa nắng nóng xuống lòng sông đậy loáng.Chẳng biết nước tất cả giữ ngày, giữ lại thángGiữ từng nào kỉ niệm giữa loại trôi?Hỡi dòng sông đã tắm cả đời tôi!Tôi giữ mãi mối tình mới mẻSông của quê hương, sông của tuổi trẻSông của khu vực miền nam nước Việt thân yêuKhi bờ tre ríu rít giờ đồng hồ chim kêuKhi phương diện nước chập chờn con cá nhảyBạn bè tôi tụm năm tụm bảyBầy chim non bơi lội trên sôngTôi giơ tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạChúng tôi phệ lên mọi người mỗi ngảKẻ sớm trưa chài lưới bên sôngKẻ cuốc cày mưa nắng quanh đó đồngTôi vậy súng xa công ty đi phòng chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biểnVẫn trở về lưu giữ luyến mặt sôngTôi lúc này sống trong trái tim miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim thì thầm nhắcHai tiếng thiêng liêng, nhị tiếng “miền Nam”Tôi nhớ ko nguôi tia nắng màu vàngTôi quên sao được nhan sắc trời xanh biếcTôi lưu giữ cả hầu như người không quen biết…Có phần nhiều trưa tôi đứng bên dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầyHình hình ảnh con sông quê mát rượiLai láng chảy lòng tôi như suối tướiQuê mùi hương ơi! Lòng tôi cũng giống như sôngTình bắc nam chung tan một dòngKhông ghành thác nào ngăn cản đượcTôi vẫn lại vị trí tôi hằng mơ ướcTôi đã về sông nước của quê hươngTôi đã về sông nước của tình thương…​
Bài thơ thể hiện sâu sắc hình ảnh quê hương thơm được hiện hữu trong từng ngôn từ của bài thơ trình bày tình yêu thâm thúy với quê hương dù cho có khoảng cách về thời gian và khoảng cách địa lý xa xôi chũm nào cũng sẽ không phòng được tình cảm yêu quê hương
*

Làng tôi ở vốn có tác dụng nghề chài lướiNước bao vây cách biển lớn nữa ngày sôngKhi trời trong gió nhẹ sớm mai hồngDân trai tráng bơi thuyền đi tiến công cáChiếc thuyền vơi hăng như nhỏ tuấn mãPhăng mái chèo khỏe khoắn vượt ngôi trường giangMảnh thuyền lớn như mảnh hồn làngRướn thân trằng bao la thâu góp gió.Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗKhắp dân làng lan tràn đón ghe vềNhờ ơn trời, hải dương lặng cá đầy gheNhững con cá tươi non thân tệ bạc trắngDân chài lưới làng domain authority ngăm rám nắngKhắp thân fan nồng thở vị xa xămChiếc thuyền yên ổn bến mõi quay trở lại nằmNghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớMàu nước xanh, cá tệ bạc chiếc buồm vôiThoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơiTôi thấy nhớ loại mùi nồng mặn quá​
Xa quê nhà suốt mấy chục năm rồiMãi vào ta nhớ miền quê yêu thương dấuCánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậuNghe quê hương đất bà mẹ gọi ta vềChân ngập chấm dứt lội bước đến triền đêĐàn bướm bé dại dập dìu hoa dại tímNhớ một thời tuổi thơ các kỷ niệmGợi ta về với số đông giấc mơ xưaĐồng lúa xanh non ngất xỉu ngàn nắng mưaĐất mất màu mẹ dày công chăm bónKhom lưng trên đồng cõng khung trời trĩu nặngÚp phương diện ruộng sâu gom nhóp hạt thóc rơiCon biết quê nhà vất vả lắm bà mẹ ơiMột nắng nhị sương đất cằn đồng hạƯớt đẫm giọt những giọt mồ hôi đong đầy khoai lúaThấm một đời câu muối hạt mặn gừng cayQuê hương thơm mình bao nỗi ghi nhớ đong đầyChiếc áo tơi tư mùa bịt mưa nắngGió lào thổi cuộc sống thêm gánh nặngHạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuânYêu quê mình ta rải bước bâng khuângBát nước trà xanh, câu hò ngọt lịmGiọng nói quê nghe nhọc nhằn yêu quý mếnTa quay trở lại nghe tiếng gọi quê hương..!​
Tôi sinh ra chỗ miền quê duyên hảiĐất tp hải phòng mê mải cánh buồm nâuBiển quê tôi cực kỳ đẹp và vô cùng giàuHoàng hôn mang đến với một màu tím biếcThời gian trôi theo loại đời hối tiếcBên mái ngôi trường ta học Viết ngày xưaTháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưaCòn ghi nhớ mãi chiều vệ sinh mưa thôn nhỏCó nhiều hôm nắng chưa vờn ngọn cỏCùng bằng hữu theo gió thả diều quêBao năm rồi trong nức nở tái têTìm cam kết ức đam mê thời xưa ấyThời gian trôi như một loại sông chẩyXa mất rồi ai tìm tìm ra chăngNơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặngTuổi thơ nào mê man của thời trước ...​
Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấyMình với mọi người trong nhà khi diều giấy cất cánh caoTuổi thơ xưa bên nỗi nhớ rượu cồn càoCòn mãi mãi bước vào trong kỷ niệmThời gian trôi số đông tháng ngày màu sắc nhiệmVẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong taDù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhàNhớ tuổi thơ hầu như chiều tà nhẵn xếQuê hương thơm ơi tuổi thơ là như thếLà chiều tà láng xế thả diều quêBên đồng đội và hầu hết nỗi đam mêAnh nhớ mãi câu thề thời thơ dạiEm đùa anh lúc nào mùa hoa cảiNở hoa vàng ta buộc phải chuyện trầu cauTuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàuCòn lưu giữ mãi một color tình quê cũ.​
Nhớ làm sao, giờ đồng hồ võng giữa trưa HèTiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắmLời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấmMái tranh nghèo, sâu đậm...nghĩa tình xưaGió thổi về, theo giọt nắng đong đưaMây lướt nhẹ, từng cơn mưa...vội vãCau lại thắm, vườn cửa trầu thêm xanh láĐã đến mùa, ra ghép mạ....đi thôi ‼Chân lấm bùn, thân ướt sũng mồ hôiHồn thanh thản, cuộc đời...không lo nghĩĐêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉNhư dặn lòng, bền bỉ...với thời gianNhững hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tanDừa soi bóng, trăng vàng....in đáy nướcQuê hương thơm đó, khi nào ta tìm đượcĐến bao giờ, dừng chân bước....tha phương.
*