Tình yêu là lắp thêm muôn màu, muôn vẻ, đem về nhiều cảm giác vui với buồn. Khi yêu bọn họ thường ý niệm rằng tình yêu thật sự chỉ tất cả một, trong tình thân là khống có san sẻ… nhưng sẽ làm gì khi tình yêu xuất hiện người thứ ba, và nỗi lòng của người thứ tía sẽ như thế nào? Mời các bạn xem ngay bài xích thơ tình của kẻ sản phẩm 3, bạn đến sau trong tình thân này nhé.Bạn vẫn xem: Thơ tình dành cho tất cả những người thứ ba

Trong tình yêu, không có ai muốn mình trở thành fan thứ cha trong đời, tốt nhất là phụ nữ, trừ đông đảo con người ích kỉ, nhỏ dại nhoi, cố ý muốn phá hoại hạnh phúc của bạn khác bằng mọi giá. Còn cùng với những cô bé khác thì sự đáng tiếc hơn là xứng đáng trách, chính vì họ vẫn trao trái tim mình tại 1 nơi mà tránh việc trao, cũng chính vì họ sẽ không tồn tại một tình yêu trọn vẹn.Bạn vẫn xem: Thơ bạn thứ 3 ❤️️ thơ tình dành cho người thứ ba

Đường Tình Hai té – Tác Giả: Nhung Nguyên

Rồi sau cuối còn lại cố gắng này thôiMột mình em bên khung trời hiu quạnh quẽAnh ra đi tìm cho mình vấp ngã rẽVà cuối cùng em là người thứ ba

Nỗi nghẹn ngào trộn lẫn chút xót xaThầm trường đoản cú hỏi sao fan ta có thểXem yêu thương như trò nghịch tình áiCánh hoa tàn fan lại vội chán chê

Cuối thuộc rồi những lời hứa hẹn thềAnh sẽ quên nên không về phổ biến lốiChắc tại vị em yêu thương anh thừa đổiNên cho là mình sẽ được tròn đôi

Có đâu ngờ lời chót lưỡi đầu môiChớp mắt thôi em thành người thừa thảiAnh bước tiến không một lần quan sát lạiDù chỉ là chút quan ngại mà thôi

Cuối cùng rồi như gió phảng phất mây trôiEm nhận ra cuộc đời toàn dối tráNên dặn mình ko thêm lần nào cảVì gọi rồi… chiếc giá của lòng tin…

Chuyện nàng Thơ – Tác Giả: Thuy Huong Pham

Em ý muốn nói với anhMột điều hết sức chân thànhBấy lâu em còn giữVì đâu em lưỡng lựKhi anh ngỏ lời yêuAnh đang nói siêu nhiềuLời và lắng đọng âu yếmNhớ thương thiết yếu đếmNhiều tựa ngàn vị saoNhưng em thiết yếu nàoCho anh không ít tới vậyVì em đã nhận thấyAi là kẻ thứ baNên đâu dám mặn màĐành để ai thất vọng

Xin anh chớ trông ngóngĐợi hóng em từng đêmAnh hạnh phúc ấm êmHãy yêu dấu người đóEm chỉ nên mây gióThoảng qua cuộc đời anhGieo một chút ít ngọt lànhChẳng thể là tri kỷ!

Người Thứ cha – Tác Giả: Quỳnh Liên

Mình nhớ nhau là không nên rồi anh nhỉ?Dù cùng cả nhà rất ý hợp trung tâm đầuNhưng sự thật em là bạn đến sauNên quên hết dù yêu thương nhiều lắm!

Khóa phòng tim lòng chợt bi thiết hiu hẩmQuên em đi… lưu giữ cũng ích gì đâuBởi vợ chồng mới nghĩa nặng trĩu tình sâuKhi khốn khó mặt anh là chị ấy

Viết đến anh thơ tình nhoè trang giấyChúc anh luôn luôn viên mãn ấm chan hoàAnh vui thì mồm em cũng nở hoaLúc anh bi quan tim em oà nức nở


*

Khoảng phương pháp Cuộc Tình – Tác Giả: trần Trúc Diễm

Em đang là gì trong cuộc sống hôm nayKhi đứng nghỉ ngơi giữa đoạn đường dài phía trướcKhoảng biện pháp đôi ta, làm cho sau nhưng đo đượcKhi trái tim này mang vết xướt lúc nao

Đối với anh phần đa thứ em từng traoLà tấm lòng thành chẳng thể nào thay đổiMột chữ tình thủy bình thường theo năm mon đợiCho đến bây giờ anh đã khác xa nhiều

Người thứ bố trong cuộc tình đang yêuHọ lộng lẫy sang chảnh và kiêu sa yêu kiều diễm lệCòn em thì sao? như ngày nào vẫn thếChẳng chút êm ả dịu dàng dáng vẽ tàn phai

Em chẳng là gì, như giọt tia nắng ban maiChẳng lung linh, sưởi ấm những ngày xa phương pháp trởLà khoảng cách giữa hai đầu nỗi nhớNên tình cảm đành dang dở nhanh lẹ thôi

Đành… trả lại anh bao kỉ niệm vào đờiMột trái tim rời rã theo năm thángGiọt lệ đắng mang chôn vùi theo dĩ vãngEm trở về dưới áng chiều lệ rơi

Kẻ Thứ cha – Tác Giả: Anna

Đôi dép tình cảm đi hoài mòn vẹtCũng chưa cố kỉnh được niềm hạnh phúc trên tayNửa tê đâu sao vẫn biệt tháng ngàyĐêm nguyệt tỏ vị hờn dưng đắng nghét…

Kẻ thứ ba thói đời luôn khinh miệtTạm bợ tình sẻ chia chút yêu quý yêuCũng đau khổ khi quạnh quẽ vắng đều chiềuSao chẳng dứt mà cam đành thất bại thiệt…

Đường vạn xẻ dưng lấn sân vào ngõ cụtĐịnh mệnh gì dun đen đủi phút tương giaoRồi hoang mang và sợ hãi như sóng dữ thét gàoLuôn chờ đợi mỏi mòn vào day dứt…

Vẫn ngời trong buồng tim đầy huyết nóngMột bóng hình vô cùng lạ vẫn thân thươngDù xa xôi đứt quãng những bé đườngĐịnh mệnh kia nuôi mầm bao khát vọng

Nối vòng đeo tay bao dung ý trung nhân loạiMột tâm hồn lạc lõng vẫn mong mơTình tay ba không hẳn chuyện tình cờNên gật đầu thôi tranh giành chiến hạ bại…

Mai cũng trở thành ra đồng nằm xanh cỏXác thân về cát bụi phủ mành sươngDù ghét ghen đã và đang hoá vô thườngTrong vắng lặng vĩnh hằng vui cùng với gió…

Kẻ Thứ tía – Tác Giả: Phạm Hương

Đứng bên lề em có hạnh phúc khôngCó ưa chuộng khi chiếm chồng người khácCuộc sinh sống em gồm êm đềm như nhạcTự gồng mình giữa đổi trác buôn bán mua

Chị kế bên tựa như kẻ thích đùaChẳng hờn ganh hay chát chua dạ xótChị sẽ thấu rất nhiều gì là đắng ngọtĐã từng nghe câu nịnh nọt bùi tai

Đã nếm qua mọi dối gạt bi hàiChuyện vắt thời chờ ngày mai sẽ rõEm ngạo nghễ xui trái tim mở ngỏBướm đa tình cảnh vò võ hóng trông

Em bỏ chồng kẻ đó mang em khôngHay đuổi theo một trơn hồng xa lạMột lần đau lại cộng thêm vất vảNgạo nghễ xưa là toàn bộ tang thương

Anh có Biết – Tác Giả: An Thanh Nguyen Thi

Đã dặn lòng đừng làm cho kẻ lắp thêm baVì như vậy em thấy mình bao gồm tộiNhưng thương đồng đội làm sao chịu nổiMình yêu thương trong nhung nhớ dại dột khờ…

Chỉ ý muốn rằng được quay trở về tuổi thơĐể yêu thương và thuộc bước thông thường đườngBởi tình yêu đó là một trong lẽ thườngKhông ai trách và trọn vẹn xứng đáng

Biết làm thế nào khi thương nhớ đa mang…Nỗi thương nhớ cứ nghẹn ngào thổn thứcRồi một ngày Em không hề đủ sứcAnh ở xa, Em bất lực với đời…

Anh dẫu sao thì cũng khá tuyệt vờiNhưng tất cả dám đừng làm tim vỡ vạc vụnTrong tình cảm với Em thì chỉ muốnĐược chở bịt vòng tay nóng anh trao…

Cùng tung tăng giống như các đứa trẻ nàoKhông hơn đại bại và là đừng tất cả tộiNếu tình yêu mà mang nhiều tội lỗiTrái tim này xin được chết trong Anh…

Người Thứ bố – Tác Giả: mèo Cát

Em dìm gì bên cạnh hai chữ cô đơn?Đem nhung ghi nhớ vùi chôn trong giấc ngủBao bi hùng đau mong giãi bày nhắn nhủCũng ngậm ngùi lặng lẽ âm thầm giữ riêng biệt em.

Chỉ tất cả thể chờ đợi trong âm thầmMang hương thơm yêu dệt thành chiếc áo mộngHuyễn hoặc cười thế gian và hi vọngRồi đớn nhức ôm tổn hại một mình.