Thơ chia ly tuổi học trò , rất nhiều vần thơ lấy đi những nước đôi mắt của độc giả. Tuổi học tập trò là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời: lứa tuổi với bao kỉ niệm ngây thơ, vào sáng, khó quên. Ai đi qua tuổi học tập trò cơ mà chẳng lưu luyến, bâng khuâng. Phần đa vần thơ sau đấy là tiếng lòng, là nỗi niềm của những cô cậu học trò khi đề nghị chia xa chúng ta bè, thầy cô, mái ngôi trường yêu dấu.

Bạn đang xem: Top bài thơ hay về tuổi học trò tinh nghịch, hồn nhiên


#25 bài thơ chia ly tuổi học trò hay nhất#35 bài xích thơ chia tay tuổi học tập trò xúc hễ bùi ngùiTập thơ phân chia tay bạn bè, thầy cô, mái trường xúc động#20 bài xích thơ về tuổi học tập trò tốt nhất

#25 bài xích thơ chia tay tuổi học trò hay nhất

Lời chia ly chưa bao giờ là dễ nói, đặc biệt quan trọng khi chia tay lứa tuổi học trò với bao hoài niệm, quí thương. Bao năm lắp bó cùng phân chia sớt ảm đạm vui vậy mà bây giờ lại nói lời phân chia xa chẳng ai hy vọng muốn. Có tác dụng sao có thể cầm lòng, sao có thể không rơi nước mắt khi phải chia xa hồ hết người bạn thân yêu, phân chia tay các bạn bè, mái trường yêu dấu. Chùm thơ chia tay tuổi học trò tuyệt nhất dưới đây sẽ nói hộ giờ lòng của các người vào cuộc.


*
*
*
*

Không đề

Mai trên đây thôi ta còn là một ai nữa

Bạn cũ xa rồi trường đã và đang đổi thay

Mỗi lúc bi thảm chắc chẳng tất cả ai hay

Còn đâu nữa hồ hết đắng cay sẻ nửa

Phải chi cuộc đời đừng tạo thành nhiều cửa

Để bằng hữu được ngồi nữa mặt nhau

Nhưng duyên phận dù cho có đau đành chịu

Chỉ mong cuộc đời đứng níu bước chân ai

Tiết học ở đầu cuối của ai

Giọt nước đôi mắt nghẹn ngào địa điểm khóe mắt

Yêu thương kia bao ngày góp nhặt

Gửi đồng đội gửi lại mái ngôi trường xưa

Ngậm ngùi giây phút biệt li

Kẻ ở fan đi biết nói gì đỡ tủi

Chẳng ai nhàn rỗi để ngồi mà lại an ủi

Cứ sụt sùi khóc mãi chẳng chịu thôi…!!!

Tuyển tập thơ xuất xắc mùa chia tay

Tiếc

Liên hoan thời điểm cuối năm đứa nào thì cũng khóc

Ghi ta bi hùng gảy điệu chia ly

Riêng mỗi tớ cụ tình… cười sằng sặc

Sẽ lại chạm mặt nhau… khóc để triển khai gì

Ấy nguýt dài… cái đồ tủ lạnh

Ra kia rồi cùng lớp nữa đâu

Đừng hòng mà lại than ghi nhớ ai ngồi bên cạnh

Cứ nhăn nhở cười ý muốn cốc một cái vào đầu

Thế rồi tớ thi vào xây dựng

Thế rồi ấy lại lựa chọn ngân hàng

Rủ nhau đi chơi,vẫn to gan lớn mật mồm nói cứng

Chả nên chia ai mỗi một chiếc bàn

Năm đồ vật hai,thứ ba,thứ bốn

Ngày dần dần trôi ấy cứ dần xa

Thi thoảng gặp vẫn chọc cười cợt để bị lườm:cái đồ cha trợn

Sao tiếng cười tớ thấy phôi pha

Mấy thằng cu rủ nhau họp lớp

Nháy mắt cười:Nhớ đưa về người ngoài

Nghĩ vẫn vơ…tim tông xương bôm bốp

Nếu yêu cầu đem…người sẽ là ai?

Hôm họp lớp ấy đi cùng fan lạ

Cao rộng tớ nhiều, chín chắn cũng hơn

Tớ dính riết mấy thằng cu vừa lòng cạ

Cố đậy đi cảm giác hờn hờn

Chợt nghĩ về về ngày lễ hội thuở đó

Thât ra thì…tớ khóc tơi bời

Thôi hết rồi, mẫu thằng khờ khốn khổ

Dấu diếm hoài… trót mến ấy, ấy ơi…!

Không đề

Chỉ giờ ve xôn xao thuộc gió

Bằng lăng tím thì thào trận mưa nhỏ

Buổi học ở đầu cuối len dịu vấn vương

Buổi học sau cùng mọi thứ thân thương

Chiếc bảng đen nhuốm bi thiết màu phấn

Khung cửa sổ mơ màng trời mộng

Chợt giật mình tiếng thở thời gian

Buổi học sau cuối chẳng giờ đồng hồ râm ran

Hàng ghế đá lạnh người trận mưa hạ

Những kỉ niệm một thời “xa lạ”

Xin gom vào kí ức ngôi trường xưa

Tạm biệt sảnh trường rơi hoa phượng

Tạm biệt bảng black viên phấn ngả màu

Tạm biệt áo trắng 1 thời đi học

Gửi lời kính chào “tia nắng hạt mưa”

Chia xa

Con mặt đường cũ vẫn trải đầy nắng và nóng ấm

Tà áo lâu năm cùng chiếc nón em nghiêng

Mắt ai ướt mang lại lòng ai chan chứa

Đã một thời giờ thành chuyện khó khăn quên

Giờ ra nghịch nhóm bạn cùng hàn thuyên

Đùa tinh nghịnh chuyện yêu đương vụng dại

Hoa chưa thắm tội tình bỏ ra vội hái

Hồn theo mây vào trẻo chẳng âu lo

Hè vẫn về sao ai nấy bi thiết xo

Giờ đã khủng sao tiếc đưa ra môi thắm

Có giọt lệ không rơi trông thật nặng

Rồi ngày mai sẽ chạm chán lại chỗ này.

Nhớ mãi hè ơi

Thẫn cúng giữa giữa trưa hè

Chạnh lòng thương đông đảo tiếng ve học tập trò

Phượng hồng nhớ cho ngẩn ngơ

Tuổi thơ vào sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa vào trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ đồng hồ còn ứ vấn vương vào lòng.

Rời tuổi thơ cùng với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ bát ngát đường dài

Mang theo ước mơ tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn xuyên suốt ngày

Trưa hè ngồi bên dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng và nóng rải đong đầy vần thơ

Mang lòng yêu mang đến ngẩn ngơ

Mà không đủ can đảm nói buộc phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình cảm của riêng biệt ta giữ hộ nàng.

Ước gì con quay ngược thời gian

Để mình lại được mộng mị trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng thân lộng gió chiều mênh mang.

Tập thơ phân chia tay chúng ta bè, thầy cô, mái ngôi trường xúc động

Khi hè đến, mùa thi cũng là mùa chia ly đối với chúng ta năm cuối cấp. Nhờ cất hộ đến chúng ta những bài  thơ phân tách tay các bạn bè, thầy cô, mái ngôi trường xúc đụng và đầy đủ tình cảm trong sáng thời học trò. Những quyến luyến khi phải sắp xa mái ngôi trường thân yêu, hay đa số hoài niệm thân thiết khi ta ghi nhớ lại 1 thời học trò xa xưa.


Thương Lắm Tuổi học Trò

Tuổi học tập trò ơi, yêu mến lắm mái tóc mây

Em sút xe qua phố nhiều năm phượng vỹ

Nghe trong gió, lời ai thủ thỉ

Cho bản thân về thuộc lối với cậu nghe!

Tuổi học trò ơi, yêu đương lắm giờ ve

Cánh phượng xay đỏ trang sách nhỏ

Lời thầy cô đon đả còn đó

Cả bụi phấn như thế nào rơi trắng ước mơ.

Tuổi học tập trò ơi, yêu mến lắm rất nhiều vần thơ

Cũng dềnh dàng dại, dại ngơ thời sẽ lớn

Có cánh cò, chở giấc mơ thân phụ trĩu nặng

Có ánh nhìn người, sao lén quan sát ta.

Thương biết bao, những ngày tháng sẽ xa

Trong trẻo quá, chẳng bao giờ thấy lại

Con tàu đã qua, sao qua mãi mãi

Có chuyến tàu nào cho tôi trở lại, tuổi thơ tôi?’.

Xúc Cảm phân tách Tay

Sân trường rợp cỏ heo may

Tuổi thơ mếm mộ những ngày học tập sinh

Có thầy cô hết sức chân tình

Có lời bằng hữu cùng mình vui chơi

Thầy gia sư cả cuộc đời

Như vì chưng sao sáng sủa trên trời yêu thương

Trải bao nắng nóng gió mưa sương

Dẫn em đi suốt con đường đã qua

Cả cuộc sống dạy cấp ba

Thầy cô như thể là cha mẹ hiền

Có đều lúc thấy muộn phiền

Chúng em én nhỏ tập chuyền ngây thơ

Có phần đông lúc thấy bơ vơ

Trên con phố học ước mơ của mình

Thầy cô mang đến rất chân tình

Là người lái đò dáng vẻ hình thân yêu

Thời gian tới đang xóa nhiều

Bao nhiêu kỷ niệm những điều đã qua

Cô ơi chớ tất cả xót xa

Đây bài bác thơ bé dại làm quà phân tách tay


Không đề

Mai trên đây thôi ta còn là một ai nữa

Bạn cũ xa rồi trường cũng đã đổi thay

Mỗi lúc bi lụy chắc chẳng tất cả ai hay

Còn đâu nữa phần đông đắng cay sẻ nửa

Phải chi cuộc đời đừng tạo thành nhiều cửa

Để bạn bè được ngồi nữa mặt nhau

Nhưng duyên phận dù là đau đành chịu

Chỉ mong cuộc đời đứng níu bước đi ai

Tiết học cuối cùng của ai

Giọt nước mắt nghẹn ngào chỗ khóe mắt

Yêu thương kia bao ngày góp nhặt

Gửi bạn bè gửi lại mái ngôi trường xưa

Ngậm ngùi khoảng thời gian rất ngắn biệt li

Kẻ ở fan đi biết nói gì đỡ tủi

Chẳng ai nhàn nhã để ngồi nhưng mà an ủi

Cứ sụt sùi khóc mãi chẳng chịu thôi…!!!

Tuyển tập thơ xuất xắc mùa phân tách tay

Tiếc

Liên hoan thời điểm cuối năm đứa nào thì cũng khóc

Ghi ta bi tráng gảy điệu phân chia ly

Riêng từng tớ thay tình… cười sằng sặc

Sẽ lại gặp nhau… khóc để gia công gì

Ấy nguýt dài… mẫu đồ tủ lạnh

Ra kia rồi cùng lớp nữa đâu

Đừng hòng mà lại than ghi nhớ ai ngồi mặt cạnh

Cứ nhăn nhở cười ý muốn cốc một cái vào đầu

Thế rồi tớ thi vào xây dựng

Thế rồi ấy lại chọn ngân hàng

Rủ nhau đi chơi,vẫn táo tợn mồm nói cứng

Chả cần chia ai mỗi một cái bàn

Năm thứ hai,thứ ba,thứ bốn

Ngày dần dần trôi ấy cứ dần dần xa

Thi thoảng gặp vẫn chọc cười cợt để bị lườm:cái đồ ba trợn

Sao tiếng cười tớ thấy phôi pha

Mấy thằng cu rủ nhau họp lớp

Nháy mắt cười:Nhớ đem đến người ngoài

Nghĩ vẫn vơ…tim tông xương bôm bốp

Nếu cần đem…người chính là ai?

Hôm họp lớp ấy đi cùng người lạ

Cao rộng tớ nhiều, chín chắn cũng hơn

Tớ bám riết mấy thằng cu hòa hợp cạ

Cố đậy đi cảm xúc hờn hờn

Chợt nghĩ về ngày tiệc tùng, lễ hội thuở đó

Thât ra thì…tớ khóc tơi bời

Thôi không còn rồi, cái thằng khờ khốn khổ

Dấu diếm hoài… trót yêu mến ấy, ấy ơi…!


Không đề

Chỉ giờ ve xôn xao cùng gió

Bằng lăng tím thì thào cơn mưa nhỏ

Buổi học ở đầu cuối len nhẹ vấn vương

Buổi học sau cùng mọi thiết bị thân thương

Chiếc bảng black nhuốm buồn màu phấn

Khung hành lang cửa số mơ màng trời mộng

Chợt đơ mình giờ đồng hồ thở thời gian

Buổi học sau cùng chẳng giờ râm ran

Hàng ghế viên đá lạnh người trận mưa hạ

Những kỉ niệm 1 thời “xa lạ”

Xin gom vào kí ức ngôi trường xưa

Tạm biệt sảnh trường rơi hoa phượng

Tạm biệt bảng đen viên phấn ngả màu

Tạm biệt áo trắng 1 thời đi học

Gửi lời kính chào “tia nắng phân tử mưa”

Chia xa

Con mặt đường cũ vẫn trải đầy nắng nóng ấm

Tà áo nhiều năm cùng mẫu nón em nghiêng

Mắt ai ướt đến lòng ai chan chứa

Đã một thời giờ thành chuyện cạnh tranh quên

Giờ ra đùa nhóm chúng ta cùng hàn thuyên

Đùa tinh nghịnh chuyện tình cảm vụng dại

Hoa chưa thắm tội tình đưa ra vội hái

Hồn theo mây vào trẻo chẳng âu lo

Hè đã về sao ai nấy bi ai xo

Giờ đã lớn sao tiếc chi môi thắm

Có giọt lệ không rơi trông thật nặng

Rồi ngày mai sẽ chạm mặt lại chỗ này.

Nhớ mãi hè ơi

Thẫn thờ giữa giữa trưa hè

Chạnh lòng thương phần đông tiếng ve học tập trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng hiện thời lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy vẫn qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa vào trường

Tặng người nữ giới yêu thương

Đến tiếng còn ứ vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ cùng với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo thèm khát tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng nặng nề khăn

Sinh viên toàn thì thầm ăn trong cả ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng và nóng rải đong đầy vần thơ

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không đủ can đảm nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình thương của riêng rẽ ta giữ hộ nàng.

Ước gì xoay ngược thời gian

Để mình lại được hay mộng đè trộm yêu

Thả hồn giống như các cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

#20 bài thơ về tuổi học tập trò tốt nhất

Những bài xích thơ hay viết về tuổi học trò như một sự giữ hộ gắm đa số tình cảm với nỗi niềm của một thời học sinh. Hãy cùng camera365.com.vn theo chân những cảm xúc thăng hoa ấy qua những bài thơ viết về tuổi học tập trò nhé bạn bè mến!


Nụ hôn trộm

Đầu năm học..hắn xin phổ biến ghế.

Ngoảnh không quan sát cứ cầm cố ngồi đi.

Hắn mỉm cười thích quá hì..hì.

Mặt thấy được ghét sao chi lạ lùng.

Hắn học tệ.. Ngồi thuộc bực quá.

Bài tập về hắn chả thèm xem.

Thế là cô bảo bản thân kèm.

Mỗi ngày cuối tiết bài bác đem kể chừng.

Ngồi nói nhảm.. Chẳng hoàn thành một phút.

Mượn chiếc này.. Rồi chút mượn kia.

Xem thêm: Ngủ Mơ Thấy Xây Nhà, Xây Nhà Đánh Cho Điềm Báo Gì? Giải Nằm Mơ Thấy Sửa Nhà, Xây Nhà Đánh Cho Điềm Báo Gì

Bực bản thân ta mới bàn chia.

Vạch ngay lập tức ranh giới thước lia đánh liền.

Rồi trường đoản cú đó..hắn hiền hậu ra mặt.

Thiệt hay là.. Bày để chuyện chi.

Nghi ngờ hắn có mưu gì.

Nên ta xem xét mà lúc đề phòng.

Một buổi ấy.. Tỏ lòng hắn gởi.

Thơ mấy mẫu ..cùng với kẹp nơ.

Nhận rồi tim bỗng nhiên dại khờ.

Thuộc lòng tư khổ vn thơ hắn làm.

Rồi ranh giới tham lam hắn lấn.

Thương hắn rồi phải vẫn không sao.

Hỏi lòng ưa thích thật lúc nào.

Đâu rồi mẫu tính có tác dụng cao thuở đầu.

Cuối năm học..sao mau đến thế.

Xa mái trường ..xa ghế bàn đây.

Xa cô xa các bạn xa thầy.

Hắn bi thiết len lén di động cầm tay chẳng rời.

Muốn nói nhỏ..vài lời em nhé

Mặt gần kề vào..tai ghé ngay gần anh.

Tưởng là lời chúc an lành.

Nụ hôn vụng về trộm hắn dành vẫn lâu.

Tình yêu áo trắng

Nỗi nhớ đầu đời em ghi nhớ về anh

Nhớ tuổi học trò tình xanh mong vọng

Áo trắng chảy trường cất cánh trong gió lộng

E ấp thư tình giấc mộng đầu tiên.

Ký ức và ngọt ngào năm mon vẹn nguyên

Lưu lạc trăm miền tình xưa còn đó

Có cây còng già bội bạc đầu trong gió

Lớp vỏ xù xì còn rõ sản phẩm tên.

Ai xa ai rồi ,ai lưu giữ ai quên

Nhân hội chứng tình đầu đôi tên còn đó

Nét chữ nghiêng nghiêng với cái mực đỏ

Bên cạnh hoa hồng còn có đôi tim.

Mấy mươi năm rồi tăm cá nhẵn chim

Người nghỉ ngơi phương xa ,người kiếm tìm kỷ niệm

Để niềm mơ ước xưa nữa chừng tắt lịm

Nuối nuối tiếc ngập lòng chiều tím hoàng hôn.

Mùa hạ lại về nỗi nhớ lâu năm hơn

Nhớ cây còng già trước sảnh trơ trọi

Ai ở xa xôi tất cả từng về lại

Tìm kiếm 1 thời vụng đần hồn nhiên.


Tình yêu thương toán học

Lối vào tim em như một mặt đường hàm số

Uốn vòng vèo như vật dụng thị hàm sin

Anh tìm kiếm vào tọa độ trái tim

Mở khoảng chừng nghiệm tất cả tình em vào đó

Ôi đôi mắt em phương trình nhằm ngỏ

Rèm mi trơn mịn nghiêng một góc anpha

Mái tóc em dài như định lí Bunhia

Và môi em con đường tròn hàm số cos

Xin em chớ bảo anh là ngốc

Sinh nhật em anh khuyến mãi trái mong xoay

Và tối Noel hình chóp cụt bên trên tay

Anh giận em cả trái tim thổc thức

Mãi em ơi phương trình không mẫu mã mực

Em là nghiệm duy nhất của đời anh.

Tình yêu thương Lý học

Anh gặp mặt em cảm hứng một tình yêu

Hai ánh nhìn giao thoa cùng nhiễm xạ

Anh hoảng loạn lao vào trường điện lực

Tìm quang hình chinh phục trái tim em

Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm

Trong niềm mơ ước hình em là ảo ảnh

Anh vẫn bước trên tuyến đường quý đạo

Hai cuộc đời giao điểm ở địa điểm đâu

Cơn mưa sảnh trường

Mùa hạ về trời trong veo đầy nắng

Em nhớ không thời áo white ngày xưa

Có hầu như chiều trời hốt nhiên đổ mưa

Hạt mưa rơi sân trường xưa loang nước

Có nỗi bi thiết không thể như thế nào nói được

Khi ta ngồi vào lớp đếm mưa rơi

Hạt mưa nào nghe giá lạnh trong tôi

Hạt mưa nào nghịch vơi vào nỗi nhớ

Ngày mai trên đây khi kẻ đi fan ở

Giọt mưa như thế nào như không nỡ phân tách ly

Giọt lệ sầu làm cho ướt đẫm bờ mi

Anh vẫn biết anh đi em bi thương lắm

Sân ngôi trường rơi rơi đầy hoa phượng thắm

Nụ hôn và ngọt ngào say đắm trong mưa

Ngày căn nguyên em vẫn tới tiễn đưa

Nơi chiến trường anh quan sát mưa nhớ quá

Nhớ sảnh trường nhớ cơn mưa mùa hạ

Anh về bên trường xưa vẫn đổi thay

Gặp lại em tay ta vậy trong tay

Nơi ngôi trường xưa ni em là cô giáo

Mối tình xưa trải qua bao giông bão

Hai đứa bản thân mãi tuyệt đối một đôi.

Các bài thơ chia tay tuổi học tập trò thật xúc động và đong đầy nước mắt cần không những bạn? mong muốn những bài thơ cia tay buồn này vẫn đưa chúng ta về bắt đầu một miền của nối nhớ, về với đa số ký ức đẹp của thời học tập sinh. Đừng quên chia sẻ bài viết để phần đông ban bè cùng cảm nhận các bạn nhé !