Em định dùng lời đề đầu tiên là “Anh xa nhớ!”, tuy vậy lại sợ lúc này chỉ gồm xa mà không đủ can đảm nhớ...

Em định cần sử dụng lời đề trước tiên là “Gửi anh!”, nhưng lại sợ bây giờ cũng đã hết anh nghỉ ngơi bên, mà lại lời đề đó chỉ cần chuyển đổi âm vực dịp đọc cũng đã thay đổi cảm xúc mất rồi...

Bạn đang xem: Bức thư gửi người yêu cũ: dẫu chia tay rồi, vẫn chúc anh hạnh phúc, ít nhất là phải hạnh phúc hơn em

Thật khó để lựa chọn một lời đề làm sao đó, đúng không anh? Vậy nên, coi như, ngơi nghỉ trong phạm vi bức thư này thôi, em sẽ ghi lời đề như em vẫn điện thoại tư vấn anh của những tháng ngày xa xưa như thế nào đó, nhé!

Anh này!

Mình chia tay có đến mức thập kỷ rồi nhỉ... Nói như cách chúng ta thường nói, trơn câu qua cửa ngõ đủ để triển khai thành cả một vườn cửa chim rồi. Và những ký ức về nhau dần dần trở bắt buộc nhạt nhoà, lỗi ảo. Gồm đôi lúc, em tự hỏi, bao gồm thật ta đã từng yêu tuyệt không? do sao bằng ấy năm xa nhau, không có lần nào chạm chán lại, không có lần nào liên lạc... Nhưng lại rồi lại thấy, nếu không phải đã từng vấn vương, sao bằng ấy năm ko liên lạc, không gặp gỡ lại nhưng vẫn ghi nhớ được nhau. Cảm tình quả là trang bị phức tạp, anh nhỉ!

Anh biết không, hôm trước chạm chán bạn cũ, cô ấy hỏi vày sao ngày trước chúng ta chia tay. Em lưu ý đến mãi về thắc mắc đó. Tuy vậy lúc đó chỉ nói được với cô ấy rằng, chắc chia tay vì em chưa đủ trưởng thành và cứng cáp cho một cảm xúc trưởng thành, cùng em chưa đủ share với anh, khi mà lại anh đang ở tiến độ cần sự share nhất. Cô ấy bảo, em cứ như dìm hết lỗi về tay ấy. Tuy thế thực ra, em không nghĩ đó là lỗi. Bất kể sự chia tay nào cũng rất có thể có lỗi, nhưng mà trong tình yêu thì em nghĩ ko có. Chỉ là không thể ở cùng nhau nữa, ráng thôi. Giải nghĩa đúng không nên quả thực là vô nghĩa, anh nhỉ!

lúc yêu nhau, em vẫn còn là cô gái “yêu lần đầu”, trẻ con, non nớt, không quá mộng mơ nhưng lại cũng không được trải nghiệm để biết nên làm những gì với thiết yếu tình cảm của mình. Em không nghĩ cảm xúc chỉ theo tiếng trái tim, nó rất cần phải xây dựng bên trên sự hoà hợp, hiểu rõ sâu xa của cả hai. Nhưng bao gồm thể, thời gian đó em không hiểu được rất nhiều như thế. Nên em ko ở mặt anh được lâu.

Anh có biết, em của ngày xưa ấy là cô gái như cố kỉnh nào không? Anh chắc thiếu tín nhiệm được đâu. Cô bé ấy khôn cùng thiếu đầy niềm tin anh ạ. Đến em khi nhìn lại còn thấy không quen với chủ yếu em lúc đó. Em kể mang lại anh nghe, nhé!

Em thiếu hụt tự tin vị em luôn luôn cảm thấy em cảm thấy không được hiểu biết khi ở bên anh. Em luôn có xúc cảm em phát âm ít, học tập ít, phát âm biết ít. đến mức Tây Ban ráng là gì thời gian đó em còn không biết dù trực thuộc nằm lòng “em ơi, tp hà nội phố, ta còn em cây Tây Ban cố kỉnh bập bùng tình tự…”, em phân vân Khúc Thụy du ai viết cùng ai hát dù có thể thuộc nằm lòng “chuyện nhị mùa mưa” nhờ nghe từ quán ăn xóm lúc nhỏ… thời gian đó em từ ti, tuy thế giờ quan sát lại, rất có thể em chỉ không biết em có thể biết được số đông gì, anh nhỉ! Em rước anh có tác dụng hệ quy chiếu, bị bóng của chị ý dâu anh làm hệ quy chiếu đó làm cho mờ đi hình ảnh của thiết yếu em. Và điều ấy làm khoảng cách của bọn họ xa dần… Giá nhưng em đủ lý trí hơn em sẽ nhận biết em đã và đang rất nỗ lực cố gắng trong học và đọc, và kỹ năng và kiến thức của em không khuyết thiếu như em vẫn nghĩ. Vì sao em lại thiếu hụt tự tin đến thể nhi? trẻ con ghê cơ ấy….

Mà đâu chỉ có thiếu tự tin, em còn có những lúc ghen (nếu đó được gọi là ghen) ấy. Nghĩ lại còn thấy bao gồm mình thật non dại. Mặc dù em chưa khi nào nói và chắc chắn là anh đã không khi nào biết em đã từng có lần ghen. Anh biết không, em tị với việc anh ca ngợi 1 cô bé khác trước phương diện em; em ghen với những cô nàng xinh đẹp và hiểu biết xung quanh anh; em tị với bài toán trong mắt các thiếu nữ khác, em chỉ như một trong những phần khuyết thiếu và nếu các cô ấy mong muốn thì anh đang yêu những cô ấy chứ không yêu em… Thực ra, bao gồm những bí mật mà em chưa khi nào nói. Những cảm hứng lộn xộn kia trong em em đã từng có lần trải qua 1 mình, không nói với anh khi nào dù xúc cảm đó xảy ra khi em nghe những khẩu ca không có thiện chí cùng với em, lúc nhưng anh ko nghe thấy. Giá cơ mà em của hiện nay chắc đã hành xử khác, sẽ chia sẻ, đang biết cách đảm bảo cho tình cảm của mình. Nhưng lại lúc đó, em không trải qua sóng gió gì, thiếu hụt tự tin, ngơ ngác trong tình cảm, và quan trọng là lòng từ trọng (không biết bao gồm ấu đau trĩ nội trĩ ngoại không) che lấp mất tương đối nhiều xúc cảm. Sau này em mới biết, cảm giác khuyết thiếu bình yên đó tới từ sự thiếu lạc quan của em với sự thiếu giải tỏa của em với anh. Thế cho nên em không được tự tin thổ lộ suy nghĩ, anh không đủ tinh tế và sắc sảo để nhấn ra cảm hứng khuyết thiếu đó trong em. Và họ cứ xa, xa dần…

Anh nhớ bao gồm lần em về bên anh đùa không? Đó là thời điểm em tất cả cảm giác bọn họ như hai chũm giới không tồn tại cầu nối ấy. Chỉ tất cả một sợi dây muốn manh tên gọi là “yêu” thì lại miếng như gai tơ nhưng mà dễ đứt như sợi chỉ đơn. Em hoang mang, em thấy cô đơn trong một thể tròn đầy tên gọi là mái ấm gia đình đó. Rất có thể vì em tại một nơi xa xôi, hoàn toàn có thể vì em không biết cả trái su su đề xuất chế biến ra làm sao (nói thật là thời điểm đó mới tất cả quả su su và em chưa bắt gặp nó bao giờ), rất có thể vì em ko có cảm xúc em được anh bảo vệ hay bít chở tại một môi trường xa lạ như thế… mà lại mà, phần đông cái hoàn toàn có thể đó làm cho em càng khuyết thiếu bình an hơn anh ạ. Con nít quá, anh nhỉ!

tuy thế mà quan sát lại, em thấy sự thiếu lạc quan của em thật đáng trách, khi cơ mà nó làm cho sự nhạy bén và tinh tế vốn có của em bị tê liệt. Đến mức em không nhận biết những khó khăn (nếu có) trong cuộc sống thường ngày của anh, chỉ cảm giác được mái ấm gia đình anh ước ao một cô nhỏ dâu như thế nào này mà không dám hỏi anh dù duy nhất lần… Và xúc cảm tự ti đó làm em trở yêu cầu (hình như) ích kỷ thì phải. Em không share với anh về khó khăn của anh (thực tình cơ hội đó trong mắt em anh chẳng bao gồm gì nhưng mà không làm cho được) tuy thế lại vô tứ (một phương pháp cố ý) kể cho anh về bạn A tín đồ B nào đó yêu thích em, theo xua em… Vốn mọi chuyện đó chẳng bao giờ em lấy có tác dụng tự hào cùng cũng chẳng lúc nào có xem xét muốn nói. Nhưng chắc hẳn rằng cái xúc cảm khuyết thiếu bị tiêu diệt tiệt của em thời non ngu ấy sẽ để em nói ra. Giờ nghĩ lại, chỉ tự hào vì mình cưa được ai đó chứ chẳng lấy câu hỏi ai cưa mình làm tự hào anh ạ. ôi, thiệt là khoảng cách tâm lý khác biệt, anh nhỉ!

và em của lúc đó, chỉ biết mang tặng ngay tất cả những gì mình thích nhưng lưỡng lự anh có thích xuất xắc không… Em tặng kèm cuốn sách em thích hợp nhất, kể câu chuyện tình em phù hợp nhất, bài hát em ưa thích nghe nhất, khuôn hình của em 18 tuổi em ưng ý nhất… mà lại chẳng bao giờ nghĩ rằng em nên hỏi anh thích nhất gì để tặng. Dẫu vậy mà, anh chớ giận với thừa khứ đó nhé, vị em bao gồm đủ trường đoản cú tin cùng hiểu biết để mà lại hiểu hồ hết thứ anh yêu thích đâu. Ôi, khuyết thiếu bình yên thật mất an toàn anh nhỉ!

quan sát lại, bọn họ chưa từng thề non hẹn biển, trước đó chưa từng hứa hẹn trăm năm… Chỉ yêu nhau như xúc cảm dẫn dắt. Gồm thể, ngay lập tức từ lúc bắt đầu, họ đều chưa từng nghĩ cho dài lâu, chưa từng tin yêu rằng cảm xúc ấy đang đi mang đến đích sau cùng là bên nhau trọn đời, chưa từng có nhiệm vụ xây dựng nó bền chặt nên mới thiếu sẻ chia, thiếu hiểu rõ sâu xa nhau.

Em lần chần lúc chúng mình phân chia tay, anh cảm thấy như vậy nào. Còn em, em nghĩ mang đến “những nhỏ chim ẩn mình ngóng chết”, đến thứ trải nghiệm khổ sở để có thể thăng hoa và thoát khỏi ảo ảnh của thiết yếu mình, khi gai chui vào tận sâu vào lồng ngực để hoàn toàn có thể cất lên những âm thanh trọn vẹn độc nhất vô nhị tròng đời. Bao gồm chia xa rồi mới có em của hôm nay.

Em ghi nhớ em nói lời chia tay và anh cũng đón nhận nó như một điều phía bên trong dự kiến. Em cũng nhớ chúng ta hẹn hò để chia tay như từng nào lần hẹn hò khác, vơi nhàng, êm ả và bình an thực sự. Dịp đó, em sẽ nghĩ em sẽ không quá đau buồn vì em chuẩn bị tinh thần cho bài toán chia tay trước khi nói. Với em đã nỗ lực chỉ nghĩ tới những chuyện không vui khi chúng ta yêu nhau để khoả phủ cho những nỗi đau thực tế. Tuy thế mà, em khờ quá khi nghĩ rằng, em rất có thể quay sườn lưng nhẹ nhàng với một quãng tình cảm nhận ngắn và lại dài vô tận như thế.

Anh tất cả biết dịp đó, em nhớ anh đến chũm nào không?

Em nhớ tiếng giầy gõ xuống hiên nhà khi anh cho đón em, đến hơn cả nghe giờ giầy ai kia khua trên đường cũng làm em giật mình…

Em nhớ bạn dạng nhạc anh hát mang đến em nghe đầu tiên dù cơ hội đó trình độ ngoại ngữ của em không đủ thẩm thấu…

Em nhớ con đường anh chuyển em đi thuộc với số đông câu chuyện nhỏ dại anh kể mang đến em nghe đính với từng thương hiệu đường, từng góc phố…

Em nhớ mọi ngày anh cố gắng về sớm gửi em đi dậy để có thêm thời gian chuyện trò…

Em nhớ thời gian anh ngờ ngạc đi cài vòng tay đến em mà băn khoăn đâu là vòng, đâu là móc khoá…

Em nhớ đông đảo lúc anh trầm yên vì bài toán gì này mà không biết cần nói mang lại em như vậy nào….

Xem thêm: Những Tên Tiếng Trung Hay Cho Nam, Tên Tiếng Trung Quốc Hay Cho Nam Ý Nghĩa Nhất

Em nhớ hầu hết điều, nhưng lại chỉ nhớ các điều ngọt ngào và lắng đọng mà không nhớ nổi hồ hết điều u bi thương đã có tác dụng em xa anh. Anh gồm biết vì chưng sao không?

Em nghĩ, do anh mang đến em những xúc cảm yêu yêu đương trọn vẹn trước tiên trong đời, nhưng cảm xúc mà con người chỉ rất có thể trải sang một lần đầu tiên…

Em nghĩ, do anh mang lại em thấy (dù về sau mới dìm ra), em đã có lần trẻ dại, ngây ngô thế nào để hoàn thành mình cùng trưởng thành...

Em nghĩ, bởi vì anh đang yêu em để em biết cực hiếm thực sự của em không hẳn chỉ là chiếc bóng của tình thân ấy mà cần là thiết yếu em…

Em nghĩ, do em sẽ yêu anh, yêu bằng toàn bộ rung cảm với sự hết dạ của tuổi xuân…

Em nghĩ, bởi vì em yêu thương anh vào lúc tx thanh xuân trong trẻo với số đông nhịp đập của trái tim không theo bất cứ một lược vật y học tập nào…

cùng em nghĩ, vày ta đã có lần thực yêu thương nhau…

ráng nên….

Em chưa lúc nào trách móc giận dỗi hay ân oán than…

Em chưa bao giờ quên anh...

Em chưa bao giờ hối tiếc do đã yêu anh...

Em chưa lúc nào thôi học với đọc để em hoàn thành em hơn...

Em chưa bao giờ quên lẩm nhẩm bài hát em thích nhất vào trong ngày sinh nhật anh, mặc dù chẳng bao giờ anh biết…

cơ mà mà, “nếu chúng mình bao gồm thành song lứa, có thể gì ta sẽ thoát ra đời khổ đau”, anh nhỉ! rứa nên, bọn họ vẫn đang sống rất niềm hạnh phúc với cuộc sống đời thường dù không tồn tại nhau. Hầu hết thề non hứa hẹn biển không có nên chẳng thể nói chúng ta phụ tình. Và cảm giác ngày xưa hay phần đông ký ức về nhau như một dấu mờ bên trên vỏ não, thi thoảng đột nhiên khựng bạn lại vày có gì đấy gợi nhớ, rồi lại thôi.

Em ko hỏi thăm về anh, không tìm xem facebook của anh có hay không, không tìm kiếm xem anh có dùng số điện thoại cảm ứng cũ xuất xắc không, không dò xét cuộc sống đời thường của anh. Không phải vì em quên anh đâu, cũng muốn quên cũng không được mà. Chỉ cần vì, em tôn trọng cuộc sống thường ngày hiện tại, tôn trọng tình yêu hiện tại. Tôn trọng cả vượt khứ xứng đáng trân trọng của chúng ta.

*

Ai rồi cũng khác, cả cảm xúc, tình yêu, nhịp đập trái tim có từng nồng thắm thiết tha rồi cũng sẽ trở về biên độ xấp xỉ đều. Ngoại trừ tình cảm còn không ít thứ trách nhiệm, lo toan… Em trân trọng cuộc sống của em, với em tin, anh cũng như thế. Anh cũng biến thành không lúc nào tìm hiểu tin tức về em. Và cũng sẽ không quên em. Bởi anh từng nói, “cô gái nhỏ này, có những lúc chỉ mong mỏi bỏ mấy việc đáng chán kia để về bên cạnh cô ấy nghe cô ấy ríu rít bên tai…”. Vậy thì, làm sao mà xoá được vệt mờ bên trên vỏ não, bắt buộc không anh?

Chỉ là, hôm nay, em siêu nhớ anh. Khi mà hoa loa kèn giăng đầy trên đông đảo gánh hàng hoa xuống phố, khi mà lại ai đó vẫn hát “the road not taken”, khi mà ai kia mở bài xích “It’s not goodbye”, khi cơ mà ai kia ở cửa hàng sách đứng chụm đầu lại bàn về cuốn “Never leave me alone”, khi mà lại ai đó gọi điện cảm thán do sao mấy bây giờ em ko viết post để mọi bạn đọc cho vui…

mọi mà, nhớ chỉ cần chút thoáng qua nhưng thôi. Để em biết rằng, em vẫn còn cảm xúc giữa ngổn ngang lo toan, em vẫn là cô gái nhỏ đầy tích điện sống với chưa lúc nào thôi đọc, thôi học. Với anh đã không khi nào biết được điều ấy đâu.