Select ratingGive Tình thầy trò - lúc tình đầu không hẳn là tình đẹp tuyệt vời nhất 1/5Give Tình thầy trò - lúc tình đầu chưa hẳn là tình đẹp tuyệt vời nhất 2/5Give Tình thầy trò - khi tình đầu chưa hẳn là tình đẹp nhất 3/5Give Tình thầy trò - khi tình đầu không hẳn là tình đẹp tuyệt vời nhất 4/5Give Tình thầy trò - lúc tình đầu chưa hẳn là tình đẹp tuyệt vời nhất 5/5

Tình yêu thương thầy trò cùng với tôi là điều nào đấy rất xa vời cho đến khi tôi là 1 trong trong nhì nhân vật thiết yếu của chuyện tình này. Vẫn chẳng gồm gì đáng quan tâm nếu như tín đồ thầy của tôi không phải là fan đã bao gồm gia đình. Điều này đã khiến cho tôi đổi thay kẻ đồ vật 3 phạm tội mà không thể mong muốn.

Bạn đang xem: Tình yêu giữa thầy và trò

Tôi năm nay vừa tròn 20, là sv năm thứ hai của một trường đại học có tiếng sống Hà Nội. Tôi đã từng ôm giấc mơ về tình yêu sinh viên lắng đọng và cuồng nhiệt, mơ về mối tình nhẹ nhàng nặng nề quên giữa những năm tháng này. Nhưng lại trớ trêu thay, tình thương đầu đời đầy đủ năm đại học lại là tình thân đầy day hoàn thành và nước mắt với thiết yếu thầy giáo của mình.

*

Hình hình ảnh minh họa

Một mẩu truyện tình đẹp

Tôi và anh chạm mặt nhau không không giống gì một tập phim đẹp đẽ, anh là thầy giáo một bộ môn còn tôi là lớp trưởng. Anh chỉ hơn shop chúng tôi 5 tuổi, vừa xuất sắc nghiệp thì được duy trì ở lại trường làm giảng viên nên rất được lòng sinh viên. Anh vui vẻ, tư tưởng và hài hước, luôn luôn biết cách biến mọi giờ dạy trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Bên cạnh đó anh còn là một bí thư liên bỏ ra đoàn của ngôi trường đại học, các tài lẻ với một những thiết kế khiến bất cứ đứa sinh viên như thế nào trong cửa hàng chúng tôi xiêu lòng.

Và tất yếu tôi là một trong số đó, tâm tư nguyện vọng của một cô nhỏ bé mới lớn chỉ cần nhìn là thừa nhận ra, tôi mếm mộ và coi anh như đặc trưng lý tưởng. Nhị mươi tuổi, chưa có một ái tình vắt vai càng khiến tôi loay hoay vào tình cảm đối với anh. Tôi như 1 đứa trẻ, mẩn đỏ mặt mỗi lần chạm mặt anh, vừa ước ao anh biết lại vừa sợ hãi anh biết và xa lánh mình.

Là lớp trưởng bắt buộc tôi thường có cơ hội tiếp xúc cùng với anh, anh cũng chính vì như thế mà dần thân thương với tôi. Công ty chúng tôi hợp nhau về phần lớn thứ, tự tính bí quyết đến sở thích, ý kiến sống. Mỗi thời gian trường có chương trình văn nghệ, anh đàn, tôi hát, cùng nhau làm cho những huyết mục trong giờ đồng hồ vỗ tay tán thưởng của đều người, chất xám tôi lại càng mụ mị, trù trừ từ thời điểm nào, tôi thật sự sẽ yêu anh. Tôi đã tất cả một tình ái với chính người thầy của mình.

Và tất nhiên tôi không thể giấu nổi anh, anh biết và tôi cảm thấy được tình cảm ngược lại từ phía anh.

*

Hình hình ảnh minh họa

Những lần shop chúng tôi có dịp gặp gỡ riêng nhau, anh nhìn tôi với sự say đắm hóa học đầy trong lòng mắt, còn chỉ như thế,…. Anh chỉ chú ý tôi thật lâu như thế…. Cơ mà tim tôi cứ liên tiếp loạn nhịp. Tôi tin tưởng rằng đây đó là người lũ ông tôi hằng tra cứu kiếm cùng cũng có niềm tin rằng anh không khác gì tôi.

Nhưng rồi, vào một sự khiếu nại ở ngôi trường tôi vẫn hoàn toàn thuyệt vọng khi biết được bạn thầy nhưng mà tôi thì thầm yêu đang có vk con. Kề bên anh xuất hiện thêm một người thiếu phụ và một bé gái xinh xắn. Ai chú ý cũng biết họ là một trong những gia đình, và chính xác là sự ngờ vực trong tôi không thể sai mặc dù trong giây phút ấy tôi ngàn vạn lần đã ý muốn mình thừa nhận lầm người.

Anh cũng thấy tôi, và ánh nhìn anh cũng ngạc nhiên như góc nhìn tôi, công ty chúng tôi thấy sự vỡ vạc trong mắt nhau lúc đó.

Xem thêm: Tính Cách Của Cung Thiên Yết ): Tính Cách, Tình Yêu, Sự Nghiệp

Tôi mau lẹ trở về phòng, từ bỏ nhốt bản thân trong phòng trọ cùng cứ vắt khóc suốt nhì ngày. Mọi tưởng là tình cảm thầy trò xứng đáng ngưỡng mộ, ngờ đâu phải chỉ là thứ tình yêu sai trái với đáng khinh. 

Anh điên loạn tìm cách liên lạc cùng với tôi và đứng trước cửa phòng tôi khi đêm đang muộn. Đêm hôm kia anh sẽ nói ra tất cả, đông đảo mảnh ghép mà lại tôi vốn thấy khôn xiết khó giải thích nhưng vẫn núm tình không hiểu biết trước đó. Anh sẽ có bà xã và con gái hơn 1 tuổi ở quê, vợ anh là bàn sinh hoạt cùng tự nhỏ. Anh chị có em nhỏ xíu rồi mới cưới nhau, cơ hội đó anh vẫn đã là sinh viên yêu cầu mọi thủ tục đều đối kháng giản, chính vì như vậy đến cả người cùng cơ quan ở trường của anh cũng không biết. Anh đâu tất cả đeo nhẫn cưới, anh cũng chưa lúc nào kể về mái ấm gia đình mình cùng với tôi cả. Tôi đang hết cơ hội rồi.

Anh nói anh không yêu vợ, tôi tất yếu chẳng bắt buộc đứa trẻ nhằm tin vào lời nói đó nhưng không hiểu nhiều vì sao tôi lại chẳng thể phản kháng với anh một câu nào. Cứ chũm tôi nghe anh nhắc suốt đêm, anh thú nhận có tình cảm cùng với tôi và cũng không thể xong xuôi ra nổi. Giả dụ như ngơi nghỉ một yếu tố hoàn cảnh khác kiên cố tôi sẽ niềm hạnh phúc phát khóc, tôi sẽ hãnh diện cùng với tình yêu sệt biệt, với mối tình thầy trò của cửa hàng chúng tôi biết bao nhiêu. Dẫu vậy ông trời khéo trêu ngươi, tôi khóc, nhưng lại là nước mắt cay đắng và ấm ức vô cùng.

Cú sốc đầu đời

Tôi đã vắt ý tránh mặt anh sau đầy đủ tiết học, nhưng thực tâm tôi mong ước được bắt gặp anh đến phát điên. Tôi tự trách mình sao lại yêu thương anh mù quáng dẫu biết anh đã có gia đình. 

*

Hình ảnh minh họa

Tôi sẽ quá đắm chìm trong thứ tình cảm và ngọt ngào tự mình xây đề nghị và mong đợi điều ngược lại từ anh, vậy mà sự thật lại bẽ bàng mang đến vậy. Ráng nhưng, khi tôi càng tránh mặt anh thì anh lại thay tình tạo thành nhiều cơ hội để chúng tôi gặp nhau. Rồi một ngày, trong một buổi tập âm nhạc mà chỉ tất cả tôi cùng với anh, tôi dường như không kiềm lòng để rồi khóc nức nở trước khía cạnh anh. Tôi đã nói ra tất cả, rằng tôi yêu thương anh, rằng nguyên nhân anh lại khiến tôi yêu thương anh trong khi anh vẫn có vk con. Bạn thầy của tôi không thể trốn tránh, anh ôm siết lấy tôi và công ty chúng tôi hôn nhau nồng nhiệt. Anh nói anh yêu thương tôi.

Sau ngày hôm đó, thân tôi với anh vẫn đang còn điều gì đấy ngăn cách. Hình trạng như anh yêu tôi nhưng không thể bước qua khỏi ranh giới vô hình, kia là cảm giác tội lỗi. Công ty chúng tôi không bao hàm buổi gặp gỡ và hẹn hò lãng mạn nhưng mà chỉ bao gồm những ánh nhìn ngọt ngào giành riêng cho nhau. Tôi vượt tha thiết trong khi anh vẫn giữ khoảng tầm cách, tôi gọi được mặc dù vẫn khôn xiết buồn. 

Chọn con tim hay nghe lý trí

Cả tôi với anh đều hiểu đúng bản chất tình cảm giữa shop chúng tôi là sai lầm nhưng lại cần yếu nào xong khoát nổi. Anh thương vk và biết đang tạo ra lỗi lầm cùng với vợ, nhưng tôi biết anh yêu tôi. Còn đứa sinh viên 20 tuổi là tôi thì quan trọng làm chủ phiên bản thân mỗi lúc nhìn thấy anh, anh có tác dụng tôi hạnh phúc nhưng cũng làm cho tôi nhức lòng.

*

Hình hình ảnh minh họa

Không biết bao nhiêu lần cửa hàng chúng tôi tự hứa hẹn với lòng rằng vẫn buông tay nhưng lại cũng từng ấy lần, hoặc anh hoặc tôi không chịu đựng nổi. Công ty chúng tôi cứ như thiêu thân lao vào nhau mặc dù biết đã tự làm cho mình tổn thương.

Chuyện gì mang lại cũng đến, anh với tôi đã đi quá giới hạn trong một lượt say, sau cuộc tiệc tùng cùng bạn bè, anh chuyển tôi về. Đêm hôm đó, chúng tôi chưa hẳn đã say đến hơn cả mất không còn ý thức, tuy nhiên cả anh với tôi hầu hết đã vứt lại lý trí, chọn lựa cách lao vào nhau. Sau hôm đó, hầu hết chuyện càng rối tung lên như tơ vò, tôi dữ thế chủ động tránh mặt anh một thời gian để bình tĩnh cân nhắc lại. Tôi biết bản thân còn trẻ, tôi biết mình xứng danh có được người đàn ông mang đến riêng mình. Nhưng đắng cay thay, tôi thiết yếu nào phủ nhận rằng tôi yêu anh.

Từ bỏ

Có lẽ khi bản thân cần thiết nào tự mình đưa ra quyết định được thì ông trời đã núm tôi lựa chọn, mở ra cho cả hai shop chúng tôi một lối thoát.

Vì thành tựu học tập hơi tốt, cùng với việc thường xuyên tham gia những hoạt động, cuối năm thứ 4 đh tôi đứng trước cơ hội nhận được học tập bổng du học. Tôi biết đồ vật duy nhất khiến cho tôi ko nỡ đó là tình cảm day dứt với anh, nhưng lại tôi cũng biết đó không hẳn tình yêu. Cho dù cả hai shop chúng tôi có tình cảm với nhau thì ngay từ khi ban đầu đó cũng đó là sai lầm rồi. Cùng dù sai lầm của ai thì từ quăng quật cũng là giải pháp tốt nhất.

Anh ý muốn giữ tôi lại, cũng tương tự tôi, bài toán phải xa bạn mình thương làm cho anh khổ cực biết nhường nhịn nào. Nhưng mà khi tôi hạ quyết tâm ra đi, anh âm thầm lặng lẽ chấp nhận. Băn khoăn phải mất bao lâu tôi mới hoàn toàn có thể quên được fan thầy, người đàn ông đã làm tx thanh xuân của tôi vừa đẹp tươi vừa nhuộm đầy nước mắt. Nhưng mặc dù phải mất thật các thời gian, tôi tin tôi đã lựa lựa chọn đúng, đã mạnh khỏe từ bỏ. Mong cho cả anh và tôi cấp tốc lấy lại sự không nguy hiểm với gạn lọc của mình...